Nhật ký 2 – Mình cùng làm nhé !?

– Maya à! Cô thật sự không muốn con lấy được kẹo của cô, nhưng mà con điền nốt thật là chính xác, cô không còn cách nào khác nên phải đưa một cục kẹo cho con thôi… 

Maya cười thích thú, lâu rồi con bé mới có thể cười thoải mái như thế với tôi. Như có thứ gì đó vừa chạy qua tâm trí, tôi chợt nhận ra,  niềm vui trong giáo dục thật là đơn giản biết bao…

The more you know, the more you know you don’t know.

Buổi học chiều Chủ Nhật của Maya với tôi bắt đầu không dễ dàng.  Chúng tôi chỉ gặp nhau một buổi 45 phút cho cả một tuần dài đằng đẳng.  Như định kỳ, cứ khoảng 1 tháng, con bé (có thể) sẽ lại nghỉ một lần.   Nếu bạn là một giáo viên dạy Piano, bạn sẽ hiểu cảm giác gặp lại học trò của mình sau 2 tuần là như thế nào…

Với vị trí là một học sinh đang tiếp thu kiến thức mới từ tôi, Maya ngồi đó, đối diện cây đàn Piano, khuôn mặt con bé căng thẳng giống như đang có một thứ áp lực nào đó kéo căng các cơ mặt của nó từ đằng sau. Tôi nhìn Maya và thấy thương cho em, tôi cũng không biết thứ áp lực đó đến từ đâu, có phải là từ tôi chăng?

“Chuyện này không thể xảy ra lần nữa…”, tôi nhủ thầm trong đầu, lật lật từng trang sách.

Sau hơn 10 phút chống chọi với cuộc chiến âm thầm chống đối đến từ con bé, tôi cố gắng đẩy Maya và chiếc ghế đàn gần hơn với cây Piano, trong đầu từng câu hỏi cứ bủa vây lấy tôi, “Phải làm gì bây giờ???” 

Đột nhiên,  tôi nhận ra chỉ có hai người chúng tôi trong căn phòng này.   Cái áp lực đó, nếu không phải đến từ tôi thì chắc không thể đến từ ai khác.  Riêng Maya thì luôn mang cảm giác là một học sinh, còn tôi thì luôn đứng ở vị trí của giáo viên.  Sẽ như thế nào nếu chúng tôi là hai người bạn cùng học Piano với nhau?

– Chúng ta cùng nhau học thuộc bài này đi Maya! 

– Ơ…là sao? Con không hiểu. 

Con bé quay sang nhìn tôi ngơ ngác.  Vẫn đôi mắt to tròn đó, Maya luôn cho tôi cảm giác như con bé đang đi lạc ở một miền đất nào đó rất xa xăm…

– Bây giờ chúng ta sẽ có một cuộc thi xem ai sẽ học thuộc bài Bingo này sớm nhất, người chiến thắng sẽ có được món đồ chơi từ người kia. Con muốn thi đua không? 

– Dạ…vâng!

Từ giây phút đó, tôi nhận ra rằng, Maya cần một người đồng hành hơn là một giáo viên nghiêm khắc bắt từng lỗi sai.  15 phút đồng hồ sau đó là những hình ảnh ngập tràn vui vẻ của cả Maya và tôi.  Chúng tôi cùng nhau tập luyện BINGO và tôi, (vờ) như là một đứa trẻ 8 tuổi đang học thuộc một bản nhạc mới toanh và thi đấu cùng với Maya.

 15 phút cuối cùng của, chúng tôi ngồi với nhau và cùng nhau chơi game đọc nốt nhạc bằng kẹo M&M.  Tôi đã thử cách sử dụng kẹo M & M để ôn bài cho Maya đọc được nốt nhạc trên khóa Sol, vô cùng đơn giản và vô cùng hiệu quả.  Chính tôi cũng không ngờ, phương pháp này có thể khiến con bé hứng thú đến như vậy.  Tôi càng tỏ ra cay cú vì bị mất kẹo thì Maya càng thích thú…e52a7ed6fefcd05a8a14cca6c5c6d33d

Và bây giờ thì, câu chuyện đã được bắt đầu lại từ chính những dòng đầu tiên tôi viết trong Nhật ký ngày hôm nay.

02.10.2016 

Nhật Ký của một giáo viên dạy Piano.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *