Nếu là một phụ huynh, tôi sẽ không…

Phụ huynh của các học viên của tôi, đôi khi họ là những người khá kỳ lạ.

Trong mắt tôi, phụ huynh giống như người thứ ba trong mối quan hệ thầy và trò của chúng tôi.  Cách đây khoảng gần chục năm, tôi không thường xuyên nói chuyện với những phụ huynh của mình, chắc có lẽ vì còn trẻ tuổi quá.  Đôi khi cũng có thể, họ không biết nói gì với tôi, mà chắc cũng vì tuổi tôi còn trẻ quá, hoặc có thể họ không biết nên phải nói gì thật.

Một năm trước, tôi đến dạy một cậu bé chín tuổi buổi đầu tiên, mẹ của cậu hỏi rằng tôi sẽ dạy những gì, giáo trình nào và cậu sẽ học ra làm sao.  Tôi thấy thú vị lắm vì chị thật là quan tâm đến việc học Piano của con trai mình.  Nhưng sau đó không lâu, người mẹ thích quan tâm hỏi han bắt đầu lơ là đến việc tập luyện của cậu nhóc, tôi đã nản lòng khi cậu bé thường xuyên quên mở tập ghi chép ra để kiểm tra bài tập đã được giao ở buổi học trước.  Mẹ của cậu thì luôn luôn than phiền với tôi rằng cậu rất lười tập đàn…

Một trường hợp khác với tình huống cũng rất điển hình xảy ra với hai cô con gái trong một gia đình người Đức và mẹ của hai cô bé.    Sau mỗi buổi học, tôi luôn được hỏi về những gì mình đã dạy ngày hôm ấy và tiến độ học tập của hai cô bé như thế nào, bản thân tôi cảm thấy rất vui vì không phải phụ huynh nào cũng có sự quan tâm sâu sát như vậy đến con cái.  Nhưng nó vẫn cứ xảy ra, sự vật lộn với lịch tập đàn ít ỏi mỗi ngày khiến phụ huynh của hai cô bé đã mệt mỏi và bỏ cuộc.

Đầu tiên, có lẽ phải nói đến những thiếu sót của tôi trước.   Có lẽ tôi đã chưa nghiêm khắc đủ và chưa rõ ràng cụ thể với học trò về những bài tập được giao.  Về sau này, tôi đưa bài tập cho học sinh một cách rõ ràng hơn, ví dụ như buổi học hôm đó gồm có bao nhiêu bài về nhà, mỗi bài sẽ tập những gì và tập bao nhiêu lần mỗi ngày.   Cách đó đã giúp cải thiện rất nhiều cho việc hay quên của các cô bé cậu bé của tôi.

Về phần phụ huynh, nếu như được vinh dự ngồi vào chiếc ghế này, dưới đây là những điều mà tôi sẽ không làm…

1. Giao hết cho giáo viên

Các bậc cha mẹ luôn có xu hướng giao hết toàn bộ trách nhiệm giảng dạy con cái mình cho nhà trường nói chung và giáo viên nói riêng.  Điều này dường như là một thói quen không hề tốt ở đa số các bậc phụ huynh.  Đặc biệt trong lĩnh vực rèn luyện các môn năng khiếu,  trẻ rất cần sự hỗ trợ của ba mẹ trong việc tập luyện của mình.   Đối với những trẻ nhỏ hơn 5 tuổi, cha mẹ phải cùng với trẻ học và tập luyện.  Nhà sư phạm âm nhạc rất nổi tiếng với phương pháp giảng dạy “Mother – Tongue” Shinichi Suzuki đã đưa ra một yếu tố quan trọng trong hệ thống giáo dục âm nhạc bằng phương pháp của ông đó là: Phụ huynh phải tham gia vào mỗi buổi học của trẻ và cùng thực hành trên nhạc cụ với trẻ khi ở lớp cũng như ở nhà.

Tôi luôn khuyến khích các bà mẹ của học trò mình nên có thời gian tập luyện với con, và một tuần khoảng hai đến ba lần là đủ.  Tập luyện được tôi đề cập trên đây mang cả ý nghĩa vật lý chứ không chỉ là về tinh thần.  Hãy ngồi cùng với con trên đàn, nói chúng đánh cho bạn nghe những gì chúng đã được học ở buổi học trước, hoặc bài tập nào đó khiến chúng thích thú nhất…Nếu như con bạn nhỏ hơn 5 tuổi, hãy  yêu cầu giáo viên chỉ cho mình những bài tập cơ bản để có thể tự tin hướng dẫn con tại nhà.  Giáo viên chỉ đến gặp con bạn khoảng 60 phút một tuần, còn lại tất cả thời gian là chỉ có bạn ở bên chúng.

2. Lơ là trong việc tập luyện của con

Bạn chờ đợi con sẽ rảnh để tập đàn?  Không bao giờ có chuyện đó, chúng không bao giờ rảnh.  Cũng giống như chúng ta, trẻ có rất nhiều chuyện chúng muốn làm và không thường xuyên nghĩ đến những việc chúng cần phải làm trong một ngày.  Vì thế, hãy giúp con lên lịch tập luyện thường nhật.  Những thời điểm lý tưởng nhất là buổi tối trước khi đi ngủ, hoặc buổi tối sau khi ăn cơm xong.  Gắn lịch tập đàn với một hoạt động thường nhật nào đó trong ngày sẽ giúp con nhớ đến thói quen đó dễ hơn.

3.  Không quan tâm đến thói quen nghe nhạc của trẻ

Có nhiều học sinh của tôi ngoài buổi học Piano trên lớp ra, chúng không bao giờ nghe nhạc ở nhà.  Hoặc nếu có, chúng sẽ vô tình được nghe những thể loại âm nhạc không mấy tích cực và có ảnh hưởng tốt đến nhân cách.   Hãy quan tâm đến thói quen nghe nhạc của con khi con bạn đang tham gia học Piano.  Một số nhạc sĩ Piano cổ điển nổi tiếng như Mozart, Schumann, Vivaldi, vv…đều có những tác phẩm hay dành cho thiếu nhi.  

Album for the Young – Schumann

 Album Four Season – Vivaldi

Classical Album – Beethoven

Trường phái hiện đại với tính chất âm nhạc mới mẻ hơn cũng có những dòng nhạc có thể phù hợp với trẻ, tác giả Yiruma rất nổi tiếng với các tác phẩm sáng tác trên đàn Piano được biết đến như Kiss The Rain, hoặc River Flow In You, vv…vv…   Nhạc phim hoạt hình cũng là một mảnh đất màu mỡ cho những Pianist trẻ.   Ghibli là bộ phim hoạt hình Nhật Bản được cover lại bằng Piano với rất nhiều nghệ sĩ.  Âm nhạc Nhật Bản luôn mang màu sắc sống động và vui tươi, sẽ giúp con bạn có những cảm xúc tích cực cho một ngày mới.   Một trong những album Piano nhạc phim hoạt hình yêu thích của tôi đó là tất cả những nhạc phim của Disney được sáng tác bởi Alan Menken, chúng đẹp và tinh tế và  rất nhiều tính thơ.  Chúng làm tôi mơ màng đến một thế giới cổ tích mà không bao giờ muốn tỉnh dậy.  

Album Yiruma

Relaxing Piano Studio Ghibli Complete Collection

Album Disney Piano Collection

Bạn nên thử cho con nghe nhiều thể loại âm nhạc khác nhau để tìm ra sở thích của chúng và luôn giữ cho chúng có thói quen nghe nhạc, vì điều này sẽ giúp ích rất nhiều  trong tiến trình học Piano của trẻ.  

4.  Không giúp con tìm thấy động lực 

Ba mẹ luôn thương con nhưng hành động dành cho con lại dường như không đúng và không đủ.  Chúng ta muốn con học thật nhiều thứ, biết thật nhiều môn, để chạy theo kịp thời đại và đua kịp với con người ta, nhưng chúng ta lại không quan tâm đến yếu tố quyết định chính là động lực từ sâu thẳm bên trong trẻ.  Hãy đưa con đến những buổi hòa nhạc nếu như có điều kiện, những buổi trình diễn dành cho lứa tuổi phù hợp với con, những tấm gương con có thể nhìn thấy và học hỏi.  Nếu như không có thời gian, Youtube luôn rộng cửa cho bạn tìm thấy những buổi biểu diễn từ khắp nơi trên thế giới với các tài năng chỉ cỡ tầm con bạn.  

5.  Bắt ép con học Piano 

Chúng ta không thể bắt ép ai làm gì cả, ngay cả con em của chúng ta.   Một cậu bé năm tuổi mỗi lần đến học Piano tại lớp nhạc của tôi luôn luôn tỏ ra chán chường, cậu ngồi nặng nhọc lên cây đàn Piano, đầu gục trên những phím đàn, hai cánh tay buông thõng như muốn thở ra một câu: “Chủ nhân của chúng tôi đã bỏ cuộc”.   Sáu mươi phút sau, cậu bé và giáo viên của lớp nhạc tôi phải ngồi vật vã với nhau để đánh cho xong một đoạn nhạc chỉ có tám ô nhịp.   Bà cậu đứng kế bên, đôi mắt lo âu, bà thở dài ra thở dài vào mệt mỏi.  

Thay vì ép buộc con học Piano, hãy thử nhiều cách để tạo động lực cho chúng. Ngoài ra, tác động bằng phương diện khách quan như nói chuyện với giáo viên về việc đổi mới phương cách giảng dạy cho con cũng là một ý hay.   Trẻ em là con đẻ của thời đại.  Đã không còn nữa cách dạy con truyền thống như là la hét, đánh đập hay ép buộc chúng.  Xã hội chúng ta ngày càng văn minh và tiến bộ, hãy giáo dục chúng như những con người thuộc về một nền văn hóa phát triển.  Nếu sau mọi nỗ lực và cố gắng của bạn, trẻ vẫn không xoay chuyển, hãy chấp nhận điều đó.  Bởi vì, một con cá không thể leo cây và một con mèo cũng không thể tự tin bơi tung tăng dưới nước.  

Những quan điểm trên đây được dựa vào ý kiến của cá nhân tôi.  Vẫn chưa có cơ hội để trở thành một người mẹ thật sự nên phần nào đó tôi sẽ không hiểu những gì phụ huynh đang trải qua.  Nhưng hy vọng rằng những chia sẻ trong bài viết này sẽ giúp ích một chút gì đó cho các bậc cha mẹ đang trăn trở với việc học Piano của con mình.  Mong muốn thật hết lòng. 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *