Hãy để âm nhạc dẫn đường con…

         Như đúng hẹn, tôi có mặt tại nhà Mark vào lúc 6 giờ tối.

Trước đó vài phút, người giúp việc đã đưa cậu bé lên phòng để đọc sách và để chờ tôi.  Việc này không thường xuyên xảy ra, hoặc có thể nói, đó là lần đầu tiên tôi đặt chân vào phòng khách mà không thấy Mark đang ngồi chăm chú vào màn hình tivi.

Hãy để tôi nói một chút về Mark, cậu học sinh kỳ lạ và đặc biệt nhất mà tôi từng gặp.

Cũng giống như những đứa trẻ khác, Mark vừa lên 5 , cậu thông minh, sáng dạ, có một chút hiếu động và cũng rất hài hước.  Trí nhớ của Mark có lẽ là điểm nổi trội nhất về cậu.  Sau này khi làm việc với Mark, tôi còn phát hiện ra cậu bé được trao tặng một món quà mà bất kỳ người chơi nhạc nào cũng ao ước, perfect pitch – cao độ hoàn hảo.

Tuy nhiên, khi nói chuyện, Mark không nhìn tôi, cậu nhìn vào khoảng không…

Cả với người giúp việc, cậu cũng thế…

Với ba mẹ hay cô chị gái trong nhà, Mark không nhìn ai cả….

Cậu không giao tiếp bằng mắt. Hoặc nếu có chỉ là những cái lướt qua rất vội vàng…

….

Cậu học sinh 5 tuổi ấy của tôi, bị tự kỷ.

….

Tôi bước vào căn phòng của Mark, chiếc đàn Piano bên góc trái đã được mở  sẵn và chờ đợi.  Cậu bé ấy đang ngồi cặm cụi làm gì đó ở dưới ánh sáng của ngọn đèn bàn.  Người giúp việc ngồi cạnh cậu, đặt một tay lên vai cậu và xoa xoa bờ vai tròn trĩnh.  Nhìn thấy tôi, người giúp việc cất tiếng :

– “Ah! Cô Ngân lên rồi kìa Mark!”

Im lặng.

– “Cô Ngân đến rối kìa, chào cô Ngân đi!” – người giúp việc giục Mark lần thứ hai.

– “Hello Mark! What are you doing?” – Tôi lại gần hơn và nhòm người qua để xem cậu bé đang làm gì…

– “Hello Miss.Ngân…” – Mark không rời mắt khỏi bức hình cậu đang tô màu, hình như là thứ gì đó như một con Pokemon…

– “How are you today, Mark?” – Tôi đặt tay lên đầu cậu và vuốt những sóng tóc vẫn cònhơi ẩm ẩm nước…

– “I’m fine…” – Cậu đặt cây màu xanh xuống và lấy tiếp cây màu đỏ để tô một cái cánh của con Pokemon.  Cậu vẫn không quay lại…

– “Thôi đến giờ học Piano rồi, cất tập lại rồi lát nữa tô nào.  Đi qua ngồi học Piano đi cô Ngân đang đợi kìa…” – Người giúp việc giục Mark lần thứ ba.

Về phần tôi, tôi biết mình chẳng thể làm gì.  Vì nếu lúc đó tôi dùng vũ lực và bắt buộc Mark phải dừng việc tô vẽ lại đó để tập trung bắt đầu vào giờ học đàn, Mark có thể sẽ rất tổn thương tâm lý và sự bức xúc của cậu sẽ bộc phát thành một thứ gì đó thật – sự – đáng – sợ.

Nếu ai đã từng làm việc với trẻ bị tự kỷ sẽ hiểu rằng ở những đối tượng trẻ em đặc biệt như thế này, khả năng sử dụng ngôn ngữ của chúng rất hạn chế.  Theo như tiến sĩ Ross W. Greene đã đề cập đến trong cuốn “The Explosive child”, những trẻ bị tự kỷ bị thiếu đi khả năng kiềm chế cảm xúc và giải quyết cảm xúc một cách đàng hoàng.  Khả năng sử dụng ngôn ngữ của chúng cũng không được phát triển như một đứa trẻ bình thường cùng lứa tuổi.

Lúng túng một lúc, tôi nghĩ rằng tốt nhất là thôi mình cứ ngồi vào đàn.  Dạo dạo một vài câu nhạc, tôi bắt đầu cất giọng hỏi:

– “Mark…how was your school today?”

– “It was good.”

– “And are you happy….?”

– “Yes, I am.”

– “Are you really happy…?”

Nói đến đây tôi bắt đầu chơi những nốt nhạc đầu tiên của bài hát “If you happy and you know just clap you hand” trên các phím đàn. Đội nhiên Mark reo lên:

– “I know this song!” – Cậu quay lại nhìn tôi

– “Oh really?” – Tôi tỏ vẻ ngạc nhiên

– “Yes yes!” – Cậu bước ra khỏi chiếc ghế gỗ và buông cây bút màu đỏ xuống bàn…

– “Good! Why don’t you sing it with me?” – Tôi mỉm cười

– “Yeah yeah yeah!” – Mark nhảy cẫng lên trong sự vui sướng…

Và chúng tôi cùng hát bài hát đó trong âm thanh ngọt ngào của tiếng đàn Piano.  Khi bài hát kết thúc, Mark đã quên hẳn cuốn tập tô cậu đang bỏ dở và bắt đầu buổi học đàn với tôi trong tâm trạng vui vẻ, thoải mái…

Có lẽ thật dễ dàng khi trẻ thực hiện theo những mệnh lệnh mà ta mong muốn.  Nhưng với những đứa trẻ đặc biệt như Mark, chúng cần một “tiếng gọi” sâu sắc hơn, thứ có thể tác động vào xúc giác của chúng và len lỏi vào tâm hồn chúng, thứ khiến chúng hạnh phúc và khiến chúng vui vẻ, khiến chúng sống động để sẵn sàng cho những cuộc hành trình..

Chính là Âm nhạc.

Nhật ký của một cô giáo dạy Piano

Ngân là một giáo viên dạy đàn Piano và Âm nhạc cho trẻ em.  Hiện cô đang dạy Piano tại Seoul, South Korea và song song đó là nghiên cứu phương pháp giảng dạy phù hợp cho lứa tuổi tiểu học. Cô là người sáng lập trang Tôi Dạy Piano.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *