“Nơi nào chỉ dành cho hai người?”

        Wish.  Con bé có cái tên thật đẹp.  Nghe như tên gọi của một vì sao trong dãy ngân hà, hoặc có thể là tôi nghĩ thế.

Wish chỉ cao đến khoảng trên đầu gối tôi, con bé năm nay tròn ba tuổi.  Tất cả về nó đều đáng yêu và dễ thương đến kỳ lạ.  Đôi mắt, mái tóc, những ngón tay nhỏ, và cả tiếng cười giòn giã của nó mỗi khi chúng tôi làm gì đó hài hước với nhau.

Những lúc tôi dạy cho anh lớn, Wish hay ngồi chơi ngoài sân với đất cát và với vô số các thứ đồ chơi bằng nhựa, bằng gỗ lăn long lóc trên sân cỏ.  Hai anh em chúng cũng tạo một nơi ẩn náu bí mật bằng các tấm mút sofa lắp dọc cầu tuột như một pháo đài đồ chơi hệt như trong các bộ phim hoạt hình của Walt Disney.  Trước buổi học hôm qua, Jun dắt tôi ra chỉ cho tôi thấy nơi ẩn náu bí mật của chúng.

Tôi và Jun ngồi với nhau một buổi học 45 phút, chốc chốc, Wish lại chạy vào nhà.  Con bé lướt ngang chúng tôi, xòe mười ngón tay ra và cười nắc nẻ:

– Look! I have sands in my hands.

– Great! Are you going to wash them?

– Yes….! I have a cake for you! Over there! (Chỉ ra ngoài sân)

– Oh really! That’s so lovely, honey! Will you give it to me later?

– Yes…

Đến lượt Wish và tôi.  Mười lăm phút ngồi với nhau nhanh như một màn lướt điện thoại nếu như không chủ đích.  Cách đây bốn tuần, chúng tôi học hai phím đen và ba phím đen, nhưng không thành công.  Đơn giản vì con bé không phân biệt được.  Với nó, hai phím đen nằm kế nhau cũng như hai phím đen nằm kế một phím đen.  Khác gì ?  Vậy là, tôi thua trận trở về.

Nhưng với ý chí mong muốn phải giúp Wish phân biệt được hai phím đen, tôi về nhà và tìm đọc rất nhiều tài liệu về dạy Piano cho trẻ mầm non (preschool).  Tôi đọc chúng trên tàu điện ngầm, đọc chúng trên xe bus và đọc ngay cả khi rảnh.  Rồi cũng tìm ra cách…

Hôm qua trong túi của tôi có ngựa và hưu cao cổ.  Tôi mua chúng tại một cửa hàng văn phòng phẩm gần khu chợ Dongdeamun.  Đôi bạn này nằm chung một nhóm với các bạn gấu trúc, voi con, heo con…được đóng gói sản xuất để làm đầu gôm  Nhật Bản, có tên iwako.  Tôi mang ngựa và hưu cao cổ ra, đặt chúng trên các phím trắng của đàn, rồi bắt đầu câu chuyện:

– Bé con à, hôm nay chúng ta có hai người ban mới là ai đấy nhỉ?

– Ngựa và gà…

– À không phải, đây là hưu cao cổ.  Nói lại theo cô nào, hưu cao cổ.

– Hưu cao cổ.

– Tuyệt lắm! Con biết không, ngựa và hưu là hai người bạn chơi rất thân với nhau, vì thế lúc nào chúng cũng muốn ở bên nhau.  Con có thể đặt chúng gần nhau được không?

không nói gì, xếp hai con vật lại gần nhau

– Con giỏi quá! Xem nào…để cô kể tiếp câu chuyện nhé! Một ngày nọ, ngựa và hưu muốn dọn về ở với nhau, vì thế chúng muốn tìm một ngôi nhà  chỉ đủ cho hai người thôi….Ừm…khó nhỉ? Con có thể tìm một nơi nào đó trên các phím đen, một nơi chỉ đủ cho hai con vật này thôi không?

không nói gì, cầm hai con vật, suy nghĩ rồi để lên nhóm hai phím đen

– Tuyệt vời quá! Con thật giỏi Wish ơi! Đập tay cô một cái nào!

Lúc này tôi sướng kinh khủng, nhưng vì muốn chắc chắn rằng con bé đã hiểu.  Tôi tiếp tục:

– Ừm…tuy là vậy, nhưng hai bạn ấy có vẻ không thích căn nhà này lắm.  Vì thế, ngựa và hưu muốn tìm một căn nhà khác, cũng là nơi đủ chỗ cho hai người, con có thể giúp hai bạn ấy được không?

không nói gì, cầm hai con vật lên đặt vào nhóm ba phím đen

Đúng như dự đoán của tôi, Wish vẫn chưa rõ.  Nhưng không bỏ cuộc, tôi hỏi tiếp:

Oh…nhìn xem này, nơi này cũng tốt đấy, nhưng nó có đến ba chỗ, trong khi ngựa và hưu cao cổ chỉ cần 2 chỗ thôi…

tự động cầm hai con vật lên, nhìn xuống bàn phím và đặt vào hai phím đen

ngựa và hưu đã tìm được một căn nhà vừa vặn cho chúng

– WOW! Xuất sắc! Wish, con thật tuyệt! Đập tay cô một cái nữa nào!

Lúc đó, tôi đã đạt được mục đích của mình, đưa ra một vấn đề cho con bé giải quyết.  Bằng cách này, Wish đã vô tình học biết được thứ mà tôi muốn truyền đạt cho nó.

Và tôi cũng đã học được rằng, thay vì cố gắng bắt trẻ làm theo điều mình muốn, hãy đưa cho chúng một vấn đề và nhờ chúng giải quyết. 

Trong giảng dạy, phương pháp dạy học giải quyết vấn đề đã từng đượcsử dụng trong việc truyền đạt kiến thức các môn Toán học, Vật lý học…và ở đây, Wish đã giúp tôi giải quyết vấn đề tìm nơi ở cho ngựa và hưu cao cổ trên các phím đen.

Nhưng câu chuyện chưa hết.

Tôi muốn chuyện này phải thực sự in đậm vào trí nhớ của Wish, vì thế hai hoạt động khác đã diễn ra đó là tạo ra nhóm hai phím đen trên giấy và khoanh tròn nhóm hai phím đen.  Wish rất ngoan, con bé giúp tôi dán hai phím đen trên ba phím trắng để tạo thành một nhóm hai phím đen.  Sau đó, tôi nhờ con bé khoanh tròn các nhóm hai phím đen giữa các nhóm ba phím đen để chắc chắn kiểm tra khả năng nhận thức của nó.

– Đây là gì Wish?

– Hai phím đen.  CÒN ĐÂY LÀ BA – PHÍM – ĐEN. 

OHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHH!!!

BA PHÍM ĐEN.  Wish bậc ba từ trên môi.

Tôi chưa hề nói về ba phím đen trước đó và trong cả buổi học vậy mà Wish đã tự nói ra chúng.  Con bé đã tự hình thành các khái niệm trong đầu từ việc trải nghiệm và tiếp xúc với thực tế rồi đi đến kết luận.  Giai đoạn này từng được Jean Piaget nghiên cứu trên các trẻ em lứa tuổi 3 đến 5 tuổi và ông chứng minh rằng nó rất hiệu quả trong giảng dạy với trẻ em lứa tuổi mầm non.

Thật sung sướng, tôi cảm giác mình vừa bay vút ra dải ngân hà với tốc độ 1000 năm ánh sáng.

Buổi học kết thúc bằng bài hát  “If you happy and you know it play ….”, Wish nhanh nhảu đặt hai ngón tay nhỏ nhắn lên nhóm hai phím đen và chơi theo tiết tấu của bài hát mà chẳng còn suy nghĩ gì thêm.  Thật hạnh phúc.  Thật sung sướng.   Tôi mỉm cười.

Nhật ký một cô giáo dạy Piano

08.10.2018

Ngân là một giáo viên dạy đàn Piano và Âm nhạc cho trẻ em.  Hiện cô đang dạy Piano tại Seoul, South Korea và song song đó là nghiên cứu phương pháp giảng dạy phù hợp cho lứa tuổi tiểu học. Cô là người sáng lập trang Tôi Dạy Piano.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *