Những ngôi sao năm cánh…

       Tối thứ tư hôm ấy, tôi ngồi yên lặng trên chuyến tàu và suy nghĩ về những gì mẹ của Jean nói.   Dòng chữ rất ngắn trên tờ giấy khảo sát như một cục gạch ném thẳng vào mặt tôi đau nhói:

Lũ trẻ rất thích những giờ học Piano, nhưng chúng không thích tập luyện.

Câu chuyện này xưa như trái đất, gặp không biết bao nhiêu lần, nhưng chẳng hiểu vì sao, lần này tôi lại thấy ruột gan mình đau đến vậy.  Tôi nhớ Don, thằng bé có khuôn mặt lầm lì nhưng lại rất tình cảm, tôi nhớ ánh mắt vui sướng của nó lúc vừa chơi được một bản nhạc mới, tôi nhớ giọng nói ngọng nghịu của nó khi cố gắng giải thích về một chuyện gì đó bằng tiếng Anh.  Và bây giờ thì sao?  Không còn âm nhạc nữa, không còn Piano nữa, cuộc sống của hai đứa trẻ ấy sẽ như thế nào?

Chuyến tàu vẫn chạy nhanh như bay trong đường hầm, tâm trí tôi không ngừng nghĩ ngợi về tất cả những gì đã xảy ra trong bốn tháng qua và trong cả buổi chiều hôm ấy.

Chiều thứ sáu, tôi bắt một chuyến tàu ngắn từ nhà đến ngôi làng nước Pháp để dạy Piano cho hai chị em Ng.   Căn hộ nhỏ nằm cuối dãy nhà trong con hẻm yên tĩnh ấy luôn để lại trong lòng tôi thật nhiều những cảm xúc tốt đẹp.  Nhưng mọi thứ hôm đó lại thật khác…

Alen mở cửa cho tôi, cô bé năm nay mới khoảng 6 tuổi.  Thoạt nhìn qua, không ai nghĩ Alen mới chỉ 6 tuổi.   Tôi chào Alen, Alen chào tôi.  Cái chào thoáng nhẹ như không khí.  Cô bé ít nói, hoặc khi nói thì chỉ nói rất nhỏ.  Nhưng mỗi khi chơi trò chơi, chúng tôi lúc nào cũng vui vẻ hết mình.  Tôi thích nhìn Alen khi đó, con bé thoải mái vui chơi mà không phải suy nghĩ điều gì cả…

– Bài tập về nhà của con như thế nào?

Tôi vừa sắp xếp các vật dụng trên đàn lại cho ngay ngắn, vừa cất tiếng hỏi.

– Um…

Con bé lúng túng, ánh mắt trống hoắc nhìn vào khoảng không.

– Con không tìm thấy sách để tập đàn ở đâu cả…

Các con chữ dính lại với nhau, nhỏ thó và bé tẹo.  Tôi đứng lên, đi về phía kệ tivi, vì tôi đã nhìn thấy cuốn sách ở ngay đó,  trên mặt bàn, rõ như ban ngày.

– Vậy à?

Tôi cầm cuốn sách lên tay, lật từng trang tìm bài tập lần trước mình đã giao.

– Cô tìm thấy nó ở đây nè.  Nó ở ngay trên kệ tivi mà, con có tìm ở đó chưa?   Ổn thôi, bây giờ chúng ta sẽ xem lại bài của tuần trước nhé.

Alen không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu.  Chúng tôi cùng lật ra các bài tập của buổi học hôm trước.  Mọi thứ như mới, thật sự như mới, hệt như chẳng có cái gì tác động vào nó cả 7 ngày qua vậy.

Đó là lần đầu tiên sau sáu buổi học, Alen “quên” tập đàn.  Bước ra khỏi căn hộ khi trời đã mịt tối, tôi miên man với những suy nghĩ, làm sao để tạo động lực cho Alen tập luyện mỗi ngày.

Tôi quyết định phải có gì đó thay đổi.

Buổi hôm sau, tôi mang cho Alen và Ami hai phiếu thực hiện bài tập hình chữ nhật nhỏ bằng bàn tay.   Sau khi giải thích các bước thực hiện cho Alen, tôi không dám mong sẽ có gì thay đổi vào tuần sau.

Thứ sáu vừa rồi tôi quay lại, vô tình nhìn thoáng qua các phiếu thực hiện bài tập trong tuần, tôi bất ngờ.  Tôi đã không hề nghĩ rằng cả Alen và Ami đều siêng năng tập luyện đến như vậy.  Với mỗi nhiệm vụ,  chúng sẽ phải tập ít nhất 5 lần một ngày để có thể vẽ được một ngôi sao năm cánh.  Và để có được 1 sticker từ tôi, chúng phải có ít nhất 5 ngôi sao.  Đó là một chặng đường rất dài cho Alen bé nhỏ.

Nhưng, Alen đã làm được, và con bé làm vô cùng tốt.

Trên phiếu thực hiện bài tập của Alen là các hình ngôi sao được vẽ bằng bút chì siêu vẹo, cái to cái nhỏ, cái ngả cái nghiêng.   Nhưng trước mặt tôi là một Alen đang ngồi chơi bản “The Silly Scarerow” với dáng điệu đầy tự tin và hứng khởi.

Vậy là tôi đã học được rằng, để giúp trẻ tập luyện, giáo viên cần đưa ra yêu cầu rõ ràng với những mục đích cụ thể.  Nếu như chỉ nói bằng miệng và thiếu đi sự ghi chép nhắc nhở, trẻ sẽ khó khăn khi cảm thấy được tạo động lực trong việc luyện tập hằng ngày.  

Hôm đó tôi quên mang những tờ phiếu mới, nên tôi quyết định chỉ nhắc bằng miệng.  Alen đưa tờ phiếu cũ cho tôi, con bé chỉ vào những khoảng còn trống trong phần nhiệm vụ rồi nói:

– Cô ghi vào đây đi.

Wow, thật tuyệt!!! Không có gì tuyệt hơn là khi trẻ tự nhận thức được việc tập luyện của chúng là quan trọng.

Trước đây tôi thường trách phụ huynh trong việc thiếu sót sự hỗ trợ cho trẻ khi tập luyện tại nhà.  Nhưng tôi lại quên mất rằng, chính bản thân trẻ cũng có thể tạo ra được những điều kỳ diệu như những ngôi sao vàng trên phiếu thực hành mà tôi đã đưa cho chúng, chỉ cần tôi chỉ cho chúng một hướng đi rõ ràng, chắc chắn chúng sẽ làm được.

Cảm ơn Don, Jean, và Alen bé nhỏ đã dạy cho tôi một bài học thật đặc biệt trong đời.

Một phiếu thực hiện bài tập của Hansa

One Reply to “Những ngôi sao năm cánh…”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *