Nhật ký 14 – Bàn tay mỏng nhỏ của Ali

Buổi chiều cuối năm 2016, tôi ngồi trong một căn phòng tập múa để theo dõi một vở kịch được dàn dựng dưới bàn tay của 4 đứa trẻ lớp ba.  Đến phân đoạn thợ săn đuổi bắt con sói để cứu Quàng khăn đỏ, các diễn viên chạy tràn luôn xuống chỗ những khán giả đồng trang lứa bên dưới. Không khí nháo nhào, cả lớp cười nắc nẻ khi nhân vật chính trượt chân té oạch một cái trên sàn.

Alan ngồi cách tôi xa, anh không nói gì cho đến khi vở kịch kết thúc.  Một lời nhắc nhở cũng không.  Tôi cũng chỉ là phụ tá nên quyết định im lặng chờ đợi. 

-Các bạn thấy vở kịch thế nào?

Alan cất tiếng hỏi từ hàng ghế khán giả, sau khi các diễn viên đã cúi đầu chào kết thúc. Một thành viên trong nhóm nhanh nhảu: 

-Con thấy tốt ạ!

-Vậy lúc các bạn chạy xuống chỗ dưới đây thì thế nào?

-Nó vui lắm thầy!

-Nhưng lúc ấy các bạn ngồi hàng đầu thì không thấy các con diễn gì cả, bởi vì tất cả các chuyển động của nhân vật đều diễn ra đằng sau lưng các bạn ấy…đúng không?

-Vâng ạ…

-Vậy bây giờ, hãy làm cách này thử xem.  Phân đoạn đó hai nhân vật có thể chạy rượt đuổi tại chỗ. Như vậy thì tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy vở kịch đầy đủ hơn đấy!

Thay vì chỉ trích và tập trung nói đến sai lầm đã xảy ra. Alan đưa ra vấn đề cần bọn trẻ phải tìm cách giải quyết và thêm vào đó, anh còn tích cực gợi ý cho chúng những giải pháp để giải quyết vấn đề đó.

Buổi tập được thực hiện lại.  Những chi tiết và hành động nhân vật trau chuốt hơn và bối cảnh cũng được sắp xếp hợp lý hơn.  Không còn phân đoạn chạy lăng quăng xuống chỗ khán giả. Các nhóm kịch sau đó cũng áp dụng hoạt động chạy tại chỗ trên sân khấu khi cần có những đoạn rượt đuổi trong kịch bản.

Thật là bất ngờ.  Cách định hướng bọn trẻ và điều chỉnh tình huống của Alan thật sự đã tạo ra những suy nghĩ rất khác trong tôi.

…. 

Chiều thứ năm, xe bus thả tôi xuống một trạm dừng trong khu làng nước Pháp, Seore. Gọi là làng vì khu vực France Village này được xây dựng với đa số các nhà hàng quán xá, tiệm bánh, siêu thị… đều dựa theo phong cách rất Pháp.  Đâu đó trong cửa hàng GS 25 là giọng Pháp đầy kiêu kỳ của một madam gọi thu ngân.  Bên kia ngã tư, những ngữ điệu thoang thoảng trong gió từ một nhóm học sinh đang chọc gheo nhau làm tôi mơ hồ như mình đang ở một góc của Paris thơ mộng và cổ lệ.

Chị em nhà Ng có hẹn với tôi lúc 5 giờ 30.  Cái giờ của nắng chiều vừa xuống bên hiên nhà và gió lạnh vừa thì rục rịch trên những ngón tay.  Chuông bấm xong, tôi đứng đợi một giọng con gái sẽ vang lên từ máy an ninh tự động, tranh thủ ngắm hoa mộc lan nhà đối diện.

-“Hi NaNa!”

Đó là Emy, chị của Ali. Hai cô gái nhỏ, một bảy và một chín, với khuôn mặt trạc nét người Hoa nhưng lại nói rất chuẩn giọng Mỹ và mặc bộ đồng phục của trường Âu.  Chúng tôi bắt đầu các buổi học Piano lúc 5 giờ 30 chiều đều khá vội vàng. Bọn trẻ trở về từ trường học, ăn chút bánh trái gì đó và tiếp tục với tôi. 

-Hi NaNa! Hôm nay con sẽ học trước.

Em gái của Emy là Ali, cô bé bảy tuổi với đôi tay mỏng nhỏ và ngón tay mềm yếu nhưng luôn là người muốn bắt đầu trước tiên.  Khi gặp Ali lần đầu tiên, con bé dường như không hề có cảm nhận gì về nhịp điệu và khoá Fa với con bé là vấn đề nan giải.  Nhưng đặc biệt nhất là ở chỗ: Ali không thể nào nhất được ngón tay lên khi chơi đàn.  Việc cực kỳ khó làm cho những người chơi Piano.

Lạ lùng là Ali vẫn tiếp tục học Piano với chừng ấy những vấn đề.  Tôi từng không có hy vọng gì về trường hợp này và thật sự mà nói, Ali giống như học chỉ để giải trí và tôi cũng thế, dạy để giải trí.

Buổi hôm ấy đến, Ali chìa tôi xem bảng luyện tập của tuần qua, rất nhiều những ngôi sao năm cánh đựợc vẽ siêu vẹo nhưng thật lấp lánh. 

-Wow! Nhìn xem, con có nhiều ngôi sao chưa này! – Tôi đặt một câu cảm thán

-Ừhm…Con cũng thử tập bài Spring trang số 2 – Ali hồi đáp

-Vậy à! Tuyệt nhỉ! Một lát đánh cho cô nghe nhé!

Tôi ngồi xuống phía bên phải con bé, đặt chiếc hộp đồ chơi quen thuộc lên đàn. Những hình mặt cười nằm nghiêng ngả lên nhau, nhìn chúng tôi, cười toét.

-NaNa! Hôm nay mình có chơi trò gì mới không? Cô có mang theo thẻ tiết tấu Lego không?

Con bé nói phải. Trong mỗi buổi học, chúng tôi đều chơi nhiều trò rất vui. Đa phần là để đỡ gánh nặng kỹ thuật cho Ali, thứ mà con bé khó đáp ứng được.

-Có chứ! Hôm nay tụi mình sẽ chơi một trò rất mới với Mèo Kitty. Con biết Hello Kitty không?

Ali nhoài người qua tôi, chụp lấy chiếc hộp. Bàn tay mỏng nhỏ cầm những tấm thẻ lên rồi bỏ vào lại.

Chúng tôi bắt đầu buổi học. Bàn tay ấy vẫn thế suốt 3 tháng nay, mặc cho bao nhiêu lần tôi nói về việc nhấc ngón tay lên khi chơi đàn.  Hôm ấy chúng cũng không thoát khỏi tầm mắt tôi, dù sự trốn tránh từ tôi có kéo dài thêm bao lâu nữa.  Giọt nước tràn ra thành ly.  Bỗng nhiên tôi sực nhớ đến buổi thực hành môn Kịch nói năm nào trong căn phòng tập múa.

Hay là tôi thử xem ? 

Bản Spring của Vivaldi được Ali kết thúc với những ngón tay dính chặt trên các phím đàn.   Giai điệu của bản nhạc cũng thế, dính chặt vào nhau.

-Ali, con chơi bản này khá tốt này, nhưng bây giờ chúng ta hãy làm nó theo một cách khác hơn nhé? – Cuối cùng tôi cũng liều lĩnh thử.

-Như thế nào cô?

-Lần này, con hãy chơi với các ngón tay được nhấc lên và thả xuống.  Vai của con thả lõng hơn, cổ tay cũng thả lõng nhé. Rồi! Bây giờ con thử làm xem…

Câu chưa hết, Ali làm thật.  Đôi tay ấy quay trở lại bàn đàn, những ngón tay mỏng nhỏ nhấc lên thả xuống nom thật sốt sắng, giống như chúng tin rằng đây là một thử thách hoàn toàn mới, một trải nghiệm thật khác, một cái gì đó thật thú vị.

Thay vì nói với Ali rằng tư thế bàn tay đó không tốt cho việc tập Piano và cố gắng để sửa một thói quen cũ khó bỏ, tôi đã gieo vào tâm trí của Ali thực hiện một hoạt động mới để thay vào thói quen cũ đó.  Và nó đã thực sự thành công.

Ô nhịp cuối cùng kết thúc, những đường nét giai điệu vang lên thật rõ ràng và chắc chắn. Tôi đánh bạo, hỏi:

-Con thấy lần này khi mình chơi nhấc tay lên có hay hơn lần trước không?

Con bé gật đầu, nó lại cử động những ngón tay lên xuống trên những phím đàn. Có lẽ Ali thấy hẫp dẫn bởi việc khi các ngón tay được nhấc lên, giai điệu vang lên rành mạch và đúng như bản Spring của Vivaldi hơn.

Tất nhiên rằng sẽ cần một khoảng thời gian để Ali làm quen và tập luyện với tư thế bàn tay mới, nhưng tôi tin rằng những gì Ali đang nghĩ đến bây giờ giống như một thử thách mà con bé muốn chinh phục để đạt được thành quả tốt, hơn là một sai lầm mà con bé cần phải cố gắng để sửa chữa.

Tối hôm ấy trở về trên chuyến xe bus số 3, ngồi trong xe, tôi mỉm cười nhìn ra đường. Hoa mộc lan nhà ai đã bung nở mùi hương thơm ngát.

Nhật ký của một cô giáo dạy Piano

01.04.2019

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *