Nhật ký 17 – Bạn đến lớp vì điều gì?

Chiều thứ sáu, kết thúc tiết học với Hansa xong tôi vội vã thu dọn đồ đạc và chuẩn bị rời đi. Con bé đứng ở cửa, nó sẵn sàng cho một cái ôm tạm biệt. Tôi cúi người xuống và choàng tay qua vai Hansa. Dường như con bé đã cao hơn mùa hè năm ngoái một tẹo, những sóng tóc đen dày của nó áp vào má tôi ấm áp.

– Hansa này, lúc nào chúng ta cũng có những tiết học tuyệt vời như thế, con có chán không?

– Không, con thấy vui lắm.

Không một phút do dự, Hansa đáp rất nhanh. Ánh mắt nó nhìn tôi đầy cương quyết chắc chắn.

Thật à? Nụ cười mỉm của tôi đã ngoác đến tận mang tai. Nhận ra mình có phần hơi bối rối, tôi quay bước ra cửa nhanh chóng. Hansa gọi với theo đằng sau lưng tôi:

– Tạm biệt cô ạ! Lần sau gặp cô nha!

Những bậc cầu thang dẫn tâm trí tôi ra nơi không khí thoáng đãng. Phải. Phải rồi, tôi đã vừa hoàn thành xong một tiết học tuyệt vời nữa. Nhưng sao tôi chẳng hề thấy vui?

Ánh nắng chiều đã buông xuống trên những tán cây đã chuyển màu nâu đất và những cơn gió mùa thu thì mơn man mái tóc của tôi. Bước đi vội vàng ra bến xe bus để bắt cho kịp chuyến tiếp theo, tôi lại để tâm trí mình chìm đắm vào những làn suy nghĩ khác.

Thật sự thì điều gì tạo động lực để tôi đến lớp mỗi ngày? Có phải để tạo ra những tiết học tuyệt vời hay để giúp đỡ đứa trẻ cách giải quyết vấn đề khó khăn một cách tuyệt vời?

Có thể với nhiều người khác, việc có được một học sinh ngoan và giỏi là điều may mắn, thậm chí có khi là thứ hạnh phúc không lời mà vô cùng xa xỉ. Với tôi cũng thế, Hansa hay Floris, những đứa trẻ xuất sắc ấy, chúng đều là những pianist trẻ tiềm năng khiến lòng tôi tự hào mỗi khi nhắc đến. Nhưng, khi mọi thứ đã hoàn hảo đến như thế, dường như không còn gì là nguồn động lực khiến tôi phải đau đáu suy nghĩ để tìm cách vượt ra ngoài giới hạn giảng dạy của mình nữa.

Tôi sẽ đến lớp, với tâm trạng vui vẻ hạnh phúc vì biết rằng dù thế nào, bọn trẻ cũng sẽ có thể giải quyết mọi vấn đề được đặt ra, và chẳng việc gì tôi phải quá lo lắng cả nghĩ.

Tôi cũng sẽ đến lớp, với một sườn giáo án hoàn hảo và lời thoại quen thuộc, tìm cách chạm vào bọn trẻ như cách những cái app dạy chúng chơi một bản nhạc.

Tôi cũng sẽ chẳng còn ham muốn tìm hiểu về những phương pháp mới, chẳng còn thích thú đọc những cuốn sách hay, vì mọi thứ nay đã quá hoàn hảo, không việc gì tôi phải cố gắng thêm nữa.

Tôi cũng sẽ viết tiếp về những tiết học đầy ắp tiếng cười và lung linh màu hồng. Để thế giới tin rằng, việc dạy nhạc là như thế. Một thế giới màu hồng và mọi thứ hẳn đều rất dễ dàng và đơn giản.

Là như thế, khi tôi không còn nhìn thấy những thử thách và không còn muốn gặp mặt những khó khăn. Không còn những mâu thuẫn xuất hiện nữa, liệu tôi có còn động lực để tiếp tục phát triển?

Khi chúng ta quyết định đón nhận một thử thách chính là giây phút chúng ta sẽ bắt đầu học một điều gì đó. Ngày tôi nhận một học sinh mới với đầy rẫy những vấn đề cần được giúp đỡ để giải quyết, cũng là ngày tôi biết mình sắp được học một điều mới mẻ. Càng dũng cảm để học những điều mới, tôi lại càng có điều kiện để phát triển và tiến bộ.

Có lẽ là thế, những khó khăn luôn hiện diện không phải để ngáng đường tôi, nhưng để giúp tôi luôn biết cách định nghĩa rằng “học tập trọn đời” – lifelong learning, là nhiệm vụ của một người giáo viên mà tôi chẳng bao giờ nên quên.

Nhật ký của một cô giáo dạy Piano

27.09.2019

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *