Nhật ký 16 – Bạn có nghĩ đến hành trình hạnh phúc?

Chủ Nhật vừa rồi tôi vừa kết thúc một chuyến hành trình hạnh phúc nữa.

Lần này các bạn đồng hành của tôi đều là những chàng trai cô gái trong độ tuổi xuân thì. Họ sống và học tập nơi đất khách xa nhà, và có đôi lúc cũng rất nhớ quê hương. Những tối thứ 2 và chiều thứ 7, chúng tôi gặp nhau trong những phòng tập luyện khoảng hai mét vuông có những cây đàn Piano cũ kỹ hư phím tuộc dây, rồi thì truyện trò với nhau về âm nhạc, về đàn Piano. Bọn tôi có thể cười đùa cả buổi, dù đôi khi đó chỉ là những mẩu chuyện hài hước ngốc nghếch nhất tôi từng kể. read more

Nhật ký 15 – “Vì sao chúng ta phải trở nên hoàn hảo!”

“Vì sao chúng ta phải trở nên hoàn hảo? Vì để xứng đáng với kỳ vọng của mọi người”

Anton, Charlotte, Lizzie – The Perfection

Khi mới ra trường những năm đầu tiên, tôi thích nghe học sinh của mình chơi những tác phẩm với đầy sự hoàn hảo trọn vẹn.  Từng tiết tấu và từng nốt nhạc, sự ngân dài trọn vẹn hay sự cân bằng của sắc thái và cả những cái ngưng trong thinh không của dấu lặng.  Mỗi chi tiết nhỏ đều mang đến sự hoàn hảo tuyệt vời mà tôi luôn hằng trông đợi cho bản nhạc.  read more

Nhật Ký 12 – Không gì có thể giới hạn con!

Phim ảnh Mỹ mê hoặc tôi. Những cảnh quay sống động, chân thực cùng với dàn công nghệ kỹ xảo phát triển, Hollywood đã tạo ra hàng ngàn các tác phẩm nghệ thuật để đời cho ngành công nghiệp điện ảnh trên thế giới.  

Tuy vậy, đó không phải là những gì tôi nhớ nhất về các bộ phim đoạt giải Oscar đình đám ấy.  Thứ lôi cuốn tôi nhất đó chính là văn hoá tự do của Mỹ.  Tôi không biết còn ở đâu trên hành tinh này có một đất nước tôn trọng sự tự do như nước Mỹ.   read more

Những ngôi sao năm cánh…

       Tối thứ tư hôm ấy, tôi ngồi yên lặng trên chuyến tàu và suy nghĩ về những gì mẹ của Jean nói.   Dòng chữ rất ngắn trên tờ giấy khảo sát như một cục gạch ném thẳng vào mặt tôi đau nhói:

Lũ trẻ rất thích những giờ học Piano, nhưng chúng không thích tập luyện.

Câu chuyện này xưa như trái đất, gặp không biết bao nhiêu lần, nhưng chẳng hiểu vì sao, lần này tôi lại thấy ruột gan mình đau đến vậy.  Tôi nhớ Don, thằng bé có khuôn mặt lầm lì nhưng lại rất tình cảm, tôi nhớ ánh mắt vui sướng của nó lúc vừa chơi được một bản nhạc mới, tôi nhớ giọng nói ngọng nghịu của nó khi cố gắng giải thích về một chuyện gì đó bằng tiếng Anh.  Và bây giờ thì sao?  Không còn âm nhạc nữa, không còn Piano nữa, cuộc sống của hai đứa trẻ ấy sẽ như thế nào? read more

Con không cần nói đâu!

          Chúng tôi gặp nhau lần đầu vào một ngày đẹp trời tháng 8.  Băng ngang qua những dãy nhà cao tầng của một Seoul hiện đại, tôi gom hết tất cả bầu không khí trong lành của một buổi sáng với niềm tin rằng cuộc gặp gỡ này chắc chắn sẽ rất tuyệt vời.   

Tiếng chuông điện tử vang lên, cánh cửa tự động mở chầm chậm, đâu đó trong căn phòng  âm thanh của hai đứa trẻ đang cãi nhau, một trai và một gái.   Vài giây sau, tôi gặp chúng, Don 9 tuổi và Jin 6 tuổi.  Cả hai đứa trẻ đều có khuôn mặt rất đậm nét Châu Á và khá thông minh, nhưng tôi để ý Jin có gì đó hơi e ngại khi giao tiếp với tôi.    read more