Tôi là ai ?

 

Chào bạn, 

Bạn chỉ là một người vãng lai đi ngang ghé xem cho vui mắt hay một người đã biết về tôi chút ít?   Bạn có thắc mắc, Tôi là ai và Tôi làm blog này để làm gì?

Tôi là một đứa trẻ.  

Tôi là Nguyễn Lê Kim Ngân, một con sâu bé xíu trong nồi lẩu hỗn độn của nền giáo dục Việt Nam. Nhưng con sâu tôi không làm rầu nồi nước lèo to bự này, mà chỉ ngoậy ngọ và muốn xới tìm mọi thứ có thể ăn được, có thể “nuôi” mình được.  Tôi nối nghiệp thân mẫu của mình, trở thành người giáo viên cao quý, như điều  bà hằng mơ ước khi tôi còn rất nhỏ.  Nhưng câu trên tôi vừa viết chỉ là một câu nói xạo, tôi muốn trở thành một giáo viên dạy nhạc, đó là một sự lựa chọn cá nhân và không phải vì bất cứ ai.

Bỏ qua những năm rong chơi với cây đàn Organ đi.  Tôi bắt đầu con đường của mình thời điểm khoảng 9 tuổi, thi đậu vào Nhạc Viện Thành Phố Hồ Chí Minh và học 10 năm cho đến lúc tốt nghiệp ngành Trung Cấp Chuyên Nghiệp chuyên ngành Organ, đó là khoảng thời gian muốn quên cũng quên không được, muốn nhớ cũng nhớ không xong vì nó chứa đựng nhiều dấu vết của tuổi thơ, của bạn bè, của tủi nhục và của vui sướng.   Đó cũng là nơi tôi ở gần âm nhạc nhất trong quãng đời của mình.  Mỗi ngày đến lớp không khi nào ở ngoài cửa sổ không có âm thanh của một nhạc cụ nào đó vang lên trong sự tập luyện kiên trì.   Tất cả mọi thứ chung quanh tôi dường như chỉ có âm nhạc và rèn dũa.  Kết thúc 10 năm, tôi ra trường trong cái bỡ ngỡ như một kẻ mới vào trường.

Tìm thấy chính mình.

Cái nắng oi ả của mùa hè năm 2012 rọi xuống những tán cây bàng lá vàng lá đỏ.   Trên sân khấu một anh bạn khiếm thị đang ca một câu vọng cổ nghe rất mùi, chung quanh tôi là những cái áo xanh nhấp nhô sau lưng có dòng chữ “Trường Cao Đẳng Văn Hóa Nghệ Thuật Thành Phố Hồ Chí Minh”, họ đang chen nhau để nhìn mặt anh bạn này.  Nhưng anh ấy thì chẳng cần nhìn một ai cả, sau này anh ấy trở thành một trong những người bạn thân của tôi suốt quãng thời gian học ở đây.  Đó là tiết mục sau cùng của buổi lễ “Chào Bạn Mới” do những anh chị khóa trên đảm nhiệm, khi tôi chân ướt chân khô bước vào trường, một buổi tiệc để chào đón những người như tôi.  Đó cũng là chặng đường đầu tiên tôi bước đi để trở thành một giáo viên dạy nhạc.

“Ông này, có nhiều khi tôi còn không biết bộ đồ mình đang mặc trên người có phải là đồ của mình không nữa.” – Tôi quay sang nói với một cậu bạn khiếm thị khác của mình, bây giờ đã trở thành ca sĩ nổi tiếng.  Cậu ấy im lặng một hồi, rồi búng búng những ngón tay, cái đầu lắc lắc gật gật.  Năm II của Cao Đẳng chuyên ngành Sư Phạm Âm Nhạc tôi nhận ra chính mình dường như không phải là mình từ trước đến nay.  Tôi  hình như đã là một ai khác hoặc tôi đã tìm ra chính mình.

Mở một cánh cửa. 

Năm III Cao Đẳng, dằn xéo mãi tôi mới nhận lời làm thay cho một vị trí trợ giảng môn Âm Nhạc ở trường Quốc Tế SSIS trong sáu tháng.  Vì thực lòng tôi chưa hề sẵn sàng cho bất cứ chuyến đi nào mạo hiểm đến như thế.  Đã có kinh nghiệm dạy đàn từ năm lớp 9 cho hàng xóm,  năm 17 tuổi rưỡi, làm cho trung tâm Phao Lô, năm 20 tuổi hợp tác mở lớp nhạc Lê Gia, năm 22 tuổi, là giáo viên hợp đồng với Trường Nhạc Việt Thương nhưng, đứa trẻ trong tôi dường như vẫn còn rụt rè lắm.  Dù là vậy, có vẻ như ngòi bút của định mệnh đã đặt bút chấm một dấu chấm hết câu tròn trĩnh, cuộc đời tôi sang một trang khác khi tôi đặt tay ký vào hợp đồng với trường Quốc Tế SSIS.

Ngày đầu tiên gặp Steven Thompson, người sếp đầu tiên của mình.  Tôi không hề nghĩ rằng, những ngày tháng về sau của mình tại nơi chốn này – Saigon South International School sẽ trở thành những năm tháng đáng nhớ.   Nhìn cách Thompson dạy nhạc cho bọn trẻ, tôi đã hiểu ra vì sao giáo dục của nước ngoài lại phát triển đến vậy.  Từ đó,  mỗi ngày một chút, tôi nuôi mộng mình phải biến hóa việc giáo dục âm nhạc của nước nhà trở nên chân thực và tuyệt vời hơn.

Đi tiếp con đường. 

Tháng 1 năm 2015, từ chối lời mời ở lại của Saigon South International School, tôi rút lui, xác định rằng mình phải học tiếp để củng cố kiến thức của mình và xây dựng nên một cái gì đó,  ngay thời điểm ấy, cái-gì-đó đó vẫn chưa đến với tôi cụ thể hình thù.   5 tháng sau, tôi học tiếp bậc Đại Học Liên Thông của Nhạc Viện Thành Phố chuyên ngành Sư Phạm Âm Nhạc.   Vậy là, tôi đi vòng vèo cũng quay lại nơi mình đã từng lớn lên.   Tôi quay lại nơi đó, nghe mùi gỗ mốc vẫn còn vương vẩn trong không khí chừng ấy năm giữa đống bàn ghế cũ…

Lắng nghe trái tim.

Dường như việc ngồi yên một chỗ nhàn rỗi là điều hơi khó cho mình, lần thứ hai, tôi quay lại SSIS để làm trợ giảng cho bộ môn Kịch vào mùa hè năm 2015.   Alan Heatwole, người sếp thứ hai của tôi cũng là người khiến tôi có rất nhiều suy nghĩ về giáo-dục-mở.   Mọi thứ Alan dạy cho những đứa trẻ về kịch đều khiến tôi băn khoăn, nó vừa khó chịu cũng lại vừa dễ chịu, tôi đã bị shock và nó đã kẹt lại trong tâm trí tôi một thời gian dài.    Nhưng từ nơi đó, những ý niệm về giáo-dục-mở cũng dần đặt những nét đầu tiên trong tâm trí tôi.

Rồi có lẽ định mệnh, cũng lại bắt loa gọi tên tôi lần nữa.  Những năm tháng làm việc tại Saigon South International School đem đến cho tôi những cơ hội dạy Piano cho những gia đình có con muốn học nhạc thêm ngoài giờ.  Với bản tính thích cái mới lạ, ham tìm hiểu, học hỏi và một phần để làm phong phú và cao cấp hơn cho tiết dạy của mình, tôi lên mạng nghiên cứu những phương cách dạy Piano của giáo viên nước ngoài, tôi tìm hiểu về cách họ truyền đạt kiến thức âm nhạc đến trẻ em như thế nào, cách họ làm cho mọi thứ phức tạp trở nên đơn giản ra sao.   Hay cách họ khơi dậy những cảm xúc về âm nhạc trong trẻ, cách họ khiến cho trẻ thích thú hơn với những tiết học Piano khó khăn..vv…vv….Tìm thì ắt phải gặp, tôi đã gặp được những ý tưởng rất khác biệt từ trước đến giờ, những ý tưởng thay đổi cách nhìn nhận về việc dạy Piano. Những điều đó, đã thúc đẩy tôi mạnh mẽ.

Tin vào trái tim.  

Tôi đã dẫn bạn đi qua một chặng đường mà đến ngày hôm nay tôi vẫn đang đi.  Mỗi ngày trôi qua, tôi đều cảm nhận mình biết nhiều hơn một chút, khám phá ra nhiều hơn một chút, học nhiều hơn và cũng nhận thấy mình còn hạn chế nhiều hơn.  Những gì tôi đang làm, đó là thành quả của một sự lựa chọn và tin tưởng.  Tôi tin vào chính mình, tin vào trái tim, tin vào những gì mình làm là đúng.  Cũng giống như tôi tin vào âm nhạc, có thể thay đổi thế giới.

Đây là trang blog tôi chia sẻ những kinh nghiệm của mình trong việc dạy Piano.  Nơi tôi nói về những vui buồn của mình trên những tiết dạy, nơi tôi chia sẻ những phương pháp của tôi, như là một giáo viên Piano ham thích tìm tòi và học hỏi, tôi mong muốn những giáo viên dạy Piano khắp nơi  giống như tôi cũng sẽ có những giờ phút ngọt ngào vui vẻ tại nơi cây đàn Piano cùng với học trò thân yêu của mình.

Muốn, thật hết lòng.