Tôi là ai ?

Chào bạn, 

Hẳn bạn đã đọc một số bài viết của tôi.  Chắc bạn cũng sẽ thắc mắc tôi là ai chứ?

Tôi là NGÂN.  

Tôi tên đầy đủ là Nguyễn Lê Kim Ngân, sinh năm 1991 vào một tháng cuối năm. Tôi được sinh trưởng trong một gia đình nửa tri thức và nửa lao động.  Mẹ tôi là một giáo viên đã về hưu còn ba tôi từng là một nghệ sỹ nhưng nghệ thuật là món quà xa xỉ, đâu dành cho tầng lớp lao động,  vì thế ông đã làm nhiều nghề để kiếm sống thay vì trở thành một họa sỹ.  Quyết định sinh ra tôi, hai con người đó đã lựa chọn trộn hai hộp màu GIÁO DỤC và NGHỆ THUẬT với nhau và chờ đợi một phép màu xuất hiện.

Hãy bỏ qua những năm rong chơi với cây đàn Organ đi, con đường tôi đi bắt đầu vào lúc 9 tuổi, điểm khởi hành đầu tiên là Nhạc Viện Tp.HCM.  10 năm dài đằng đẵng tôi ở đó là khoảng thời gian muốn quên cũng quên không được, muốn nhớ cũng nhớ không xong vì nó chứa đựng nhiều dấu vết của tuổi thơ, của bạn bè, của buồn và của vui, lẫn lộn.  10 năm đó cũng quãng thời gian tôi ở gần âm nhạc nhất trong đời mình.  Tất cả là với âm nhạc, về âm nhạc và dành cho âm nhạc.  Tất cả mọi thứ xung quanh tôi dường như chỉ có âm nhạc.  Kết thúc 10 năm, tôi ra trường trong cái hụt hẫng như chặng đường của mình vẫn còn đang dang dở đã phải kết thúc.

Tìm thấy chính mình.

Cái nắng oi ả của mùa hè năm 2012 rọi xuống những tán cây bàng lá vàng lá đỏ.   Trên sân khấu,  một anh bạn khiếm thị đang ca một câu vọng cổ nghe rất mùi, chung quanh tôi là những cái áo xanh nhấp nhô dòng chữ “Trường Cao Đẳng Văn Hóa Nghệ Thuật Thành Phố Hồ Chí Minh”, họ chen chúc nhau để nhìn mặt giọng ca trên sân khấu đó là ai.  Chàng nghệ sỹ trên sân khấu thì chẳng cần nhìn một ai cả, vì anh ấy đâu có khái niệm gì về hình ảnh? Sau này anh ấy trở thành một trong những người bạn thân của tôi suốt 3 năm Cao Đẳng.  Giọng hát vừa dứt, tràng pháo tay vang lên rộn rã, chương trình “Chào Bạn Mới” cũng được kết thúc thay cho lời chào của các anh chị khóa cuối của trường dành cho những tân sinh viên mới như tôi.  “Ở đây cũng được….”, tôi thầm nghĩ nhưng đâu biết rằng, quãng thời gian 3 năm đó của tôi sẽ đẹp như một cuốn phim tua nhanh và không bao giờ quay trở lại được nữa.

“Ông này, có nhiều khi tôi còn không biết bộ đồ mình đang mặc trên người có phải là đồ của mình không nữa.” – Tôi quay sang nói với một cậu bạn khiếm thị khác của mình, bây giờ đã là một ca sĩ nổi tiếng.  Cậu ấy im lặng một hồi, rồi búng búng những ngón tay, cái đầu lắc lắc gật gật.  Năm II của Cao Đẳng chuyên ngành Sư Phạm Âm Nhạc tôi nhận ra chính mình dường như không phải là mình ngày trước nữa.  Tôi  hình như đã trở thành một người khác hoặc tôi đã tìm thấy chính mình.

Mở một cánh cửa. 

Năm III Cao Đẳng, dằn xéo mãi tôi mới nhận lời làm thay cho một vị trí trợ giảng môn Âm Nhạc ở trường Quốc Tế SSIS trong sáu tháng.  Vì thực lòng tôi chưa hề sẵn sàng cho bất cứ chuyến đi nào mạo hiểm đến thế.  Đã có kinh nghiệm dạy đàn từ năm lớp 9 cho hàng xóm,  năm 17 tuổi rưỡi, làm cho trung tâm Phao Lô, năm 20 tuổi hợp tác mở lớp nhạc Lê Gia, năm 22 tuổi, là giáo viên hợp đồng với Trường Nhạc Việt Thương nhưng dường như tôi đã học được mấy kinh nghiệm đâu?  Dù là vậy,  nhưng ngòi bút của định mệnh đã gạch một gạch đầu dòng rất thẳng và đậm nét, cuộc đời tôi sang một trang mới khi tôi đặt tay ký hợp đồng với trường SSIS.

Ngày đầu tiên gặp Steven Thompson, người sếp đầu tiên của mình.  Tôi không hề nghĩ rằng, những ngày tháng về sau của mình tại nơi chốn này – Saigon South International School sẽ trở thành những năm tháng đặc biệt đến như vậy.   Nhìn cách Thompson dạy nhạc cho bọn trẻ, tôi đã hiểu ra vì sao giáo dục của nước ngoài lại thật phát triện.  Từ đó,  mỗi ngày một chút, tôi nuôi mộng mình phải biến hóa việc giáo dục âm nhạc của nước nhà trở nên chân thực và tuyệt vời hơn.

Đi tiếp con đường. 

Tháng 1 năm 2015, từ chối lời mời ở lại của Saigon South International School, tôi rút lui, xác định rằng mình phải học tiếp để củng cố kiến thức và tạo nền móng xây dựng nên một cái gì đó,  ngay thời điểm ấy, cái-gì-đó đó với tôi vẫn chưa có hình thù cụ thể.   5 tháng sau, tôi học tiếp bậc Đại Học Liên Thông của Nhạc Viện Thành Phố chuyên ngành Sư Phạm Âm Nhạc.   Vậy là, tôi đi vòng vèo cũng quay lại nơi mình đã từng lớn lên.   Tôi quay lại nơi đó, nghe mùi gỗ ẩm  mốc vẫn còn phảng phất trong không khí sau chừng ấy năm giữa đống bàn ghế cũ…

Lắng nghe trái tim.

Dường như việc ngồi yên một chỗ là điều hơi khó, lần thứ hai, tôi quay lại SSIS, lần này là vị trí trợ giảng môn Kịch, công việc bắt đầu vào mùa hè năm 2015.   Alan Heatwole, người sếp thứ hai của tôi cũng là người khiến tôi có rất nhiều suy nghĩ về nền giáo dục của Mỹ.  Nhưng cả Stephen và Alan đều xuất thân từ giáo dục của Mỹ nhưng cả hai phong cách đều khác nhau rõ rệt.  Tôi thật sự hoang mang và shock.  Nhưng, tôi tin vì một lý do nào đó, định mệnh đạ đặt tôi vào vị trí này, chắc hẳn vì một lý do nào đó…

Nếu như nói không ngoa thì cơ hội là do mình tạo ra.  Quãng thời gian làm việc tại SSIS cho tôi có nhiều cơ hội giảng dạy Piano cho một số học sinh nước ngoài.   Với bản tính thích cái mới lạ, ham tìm hiểu và một phần để làm phong phú hơn cho tiết dạy của mình, tôi lên Internet nghiên cứu những phương cách dạy Piano của giáo viên nước ngoài, tôi tìm hiểu về cách họ truyền đạt kiến thức âm nhạc đến trẻ em như thế nào, cách họ làm cho mọi thứ phức tạp trở nên đơn giản ra sao.   Hay cách họ khơi dậy những cảm xúc về âm nhạc trong trẻ, cách họ khiến cho trẻ thích thú hơn với những tiết học Piano khó khăn..vv…vv….Tìm thì ắt phải gặp, tôi đã gặp được những ý tưởng rất khác biệt, rất thú vị và  có những ý tưởng thay đổi cách nhìn nhận của tôi về việc dạy Piano. Những điều đó, đã thúc đẩy tôi mạnh mẽ tiếp tục dấn thân cho chặng đường giáo dục âm nhạc.

Tin vào trái tim.  

Một buổi sáng nọ khi đang ngồi trong văn phòng của mình đọc một vài tờ báo tin tức.  Alan ngồi phía bên trái của tôi.  Hẳn anh ta cũng đang xem thứ gì đó như một trận cầu.  Tôi bỗng giật mình, lồng ngực của tôi cảm nhận có thứ gì đó vừa mới nổ bên trong và một câu hỏi  bắn qua như ngôi sao chổi hiện lên giữa đêm đen : “TÔI ĐANG LÀM GÌ THẾ NÀY?”

VÌ SAO TÔI LẠI Ở ĐÂY?

ĐÂY CÓ PHẢI LÀ ƯỚC MƠ CỦA TÔI?

ĐAM MÊ CỦA TÔI Ở ĐÂU?

Từng câu hỏi xuất hiện và như những người khổng lồ, chúng bóp nghẹt tâm trí tôi như bóp một con dế choắt.  Đem những băn khoăn trong lòng tâm sự với người-bạn-thân của mình, anh khuyên tôi hãy suy nghĩ thật kỹ và lường trước những cái giá của quyết định khi tôi đã lựa chọn đáp án cuối cùng.  Không cần quá lâu để cân nhắc, tôi quyết định, phải sống cho đam mê của mình một lần.

Đi theo trái tim – Làm theo lý trí 

Ngày nộp đơn xin nghỉ việc ở SSIS tôi không thấy buồn và nhiều đêm trước đó tôi cũng không khóc.  Chỉ có một lần duy nhất tôi rơi nước mắt đó là khi phải nói với học sinh rằng tôi sẽ rời đi và không còn ở đây nữa vào năm sau, lúc ấy tôi đã khóc.

Ngày 1 tháng 8 năm 2017, lần đầu tiên được gặp mặt những người đồng nghiệp mới tôi đã không tránh khỏi sự hồi hộp. Ngày 15/08/2017, lần đầu tiên  được gặp mặt các bạn học sinh mới tôi cũng không tránh khỏi sự lo âu.   Mỗi ngày, mỗi ngày, tôi học được rất nhiều thứ từ vị trí là một giáo viên dạy âm nhạc.  Các em học sinh dạy tôi nhiều bài học mà tôi chưa từng được học ở một giảng đường nào và chính tôi cũng tự dạy cho mình nhiều điều mà tôi chưa từng gặp ở một vị trí nào trước đây.  Điều quan trọng là tôi đã sống được với ước mơ của mình và dám đi theo trái tim mình.

“Chặng đường nào trải bước trên hoa hồng bàn chân cũng thấm đau vì những mũi gai”.  Khó khăn vẫn còn trước mắt, nhưng trái ngọt của nó là những bông hoa ngọt ngào khoe sắc dưới ánh nắng cuộc đời.  Tôi tin rằng rằng những gì tôi lựa chọn sẽ dẫn tôi đến chặng đường vinh quang phía trước dù nó sẽ còn xa bao nhiêu đi nữa.

Xin cảm ơn bạn vì đã đọc đến phần này.  Mong rằng những bài viết đóng góp và chia sẻ của tôi trên blog này cũng sẽ mang đến sự hữu ích cho bạn.  Cảm ơn bạn rất nhiều vì đã ủng hộ và quan tâm đến toidaypiano.com

Nguyễn Lê Kim Ngân