Tùy bút 3 – “Học Piano chán lắm…!!!”

Srena buột một câu nói vô tình với tôi:
– Nó chán lắm vì cô cứ bắt con làm đi làm lại hoài một thứ…
– Con nghĩ thế à?
– Thì nó đại khái là vậy đó!

Rồi Srena vụt khỏi tay tôi và chạy đi.  Cái nón màu hồng của con bé nhấp nhô bên những cái nón nhỏ khác ở giữa sân trường trưa hè nóng nực mà không quên bỏ lại tôi đang nửa đứng nửa ngồi với một cảm xúc duy nhất đang đầy ấp bên trong mình: Trống Rỗng.  Tôi chẳng nghĩ được gì ngay thời điểm đó.  Tất cả những gì Srena làm là kéo phụt cái thảm bay tôi đang cưỡi lên và khiến tôi ngã xuống một vực sâu không đáy.

Bần thần khoảng 3 giây, tôi đã tự hỏi mình: “Học Piano chán như thế thật sao? Mình đã làm gì?”

Trở về nhà sau cơn mưa nặng hạt từ trường, câu nói của Srena ám ảnh tôi.  Sau tất cả những gì tôi làm, cố gắng cung cấp kiến thức, cố gắng truyền đạt tri thức, kiên nhẫn hướng dẫn, tận tình dạy bảo, giảng giải về những ý nghĩa, nghiêm túc về những thành quả…tất cả đều chỉ góp nên một chữ “chán” từ con bé.

Và hôm nay, sau tất cả những gì tôi nghĩ rằng mình đúng, lý thuyết đó đã chống lại tôi.   Một giấc mộng ảo tưởng ngọt ngào ngày nào giờ đây trở về và hiện nguyên hình thành một con quái vật xù xì, to lớn, gớm ghiếc làm tôi phải sợ hãi…

Thật sự có những thứ không hề giống như tôi nghĩ.   Trong đầu tôi, tiết học Piano phải là một khoảng thời gian cực kỳ vui vẻ, thoải mái, tràn đầy năng lượng và luôn luôn được đón nhận một cách nồng nhiệt nhất.  Đó phải là nơi mà trẻ cảm thấy chúng được lấp đầy bởi âm nhạc và niềm hân hoan mà âm nhạc mang lại.  Đó không thể là nơi mà chúng chỉ ngồi xuống và đánh lên những phím đàn như một con robot vô hồn, lặp đi lặp lại một đoạn nhạc chán ngắt, làm theo những mệnh lệnh giống như một thói quen chúng phải làm.   Chúng đến lớp với tâm trạng mong muốn được học thêm nhiều thứ, và ra về với một trái tim tràn tuôn những thỏa mãn  đã được lấp đầy.

Nhưng, làm sao để những ảo tưởng đó của tôi, gắn liền với một hiện thực quá chân thực.  Đó là nếu như không có kiên nhẫn và tập luyện, chúng sẽ không có được thứ mà chúng mong muốn có được.  Nếu chỉ chơi một bản nhạc cho vui, chúng có thể cả đời sẽ chỉ chơi được một bản nhạc ấy.   Nhưng nếu như có được một nền tảng tốt, cả đời chúng sẽ chơi được vài trăm bản nhạc khác nhau.

Nhưng cơ bản là gì, là những thứ chán ngắt được làm lặp đi lặp lại, nền tảng được tạo dựng từ thói quen và sự tập luyện. Giống như việc học cửu chương trong môn Toán, lúc đầu mới học rõ là rất khó để nhớ, nhưng việc sử dụng nó hàng ngày làm cho người học in sâu lượng kiến thức đó vào tâm trí, và nó đi vào tiềm thức như là một thói quen vậy.

Vậy thì, làm sao để kết hợp được giữa cái nhàm chán với cái thú vị và tạo sự cân bằng, vừa thúc đẩy được trẻ học nhạc, vừa cho chúng có một nền tảng vững chắc trong âm nhạc, vẫn là một câu hỏi khó trả lời cho tôi.

29.10.2016 

Nhật ký một cô giáo dạy Piano

luyen-ngon-hoc-piano

Ngân là một giáo viên dạy đàn Piano và Âm nhạc cho trẻ em.  Hiện cô đang dạy Piano tại Seoul, South Korea và song song đó là nghiên cứu phương pháp giảng dạy phù hợp cho lứa tuổi tiểu học. Cô là người sáng lập trang Tôi Dạy Piano.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *