Bạn sẽ để cá trong hồ nào?

Ba tôi là người thích nuôi cá.

Khoảng hơn 10 năm về trước, khi ba tôi còn nuôi một con tai tượng trong cái hồ rất to trước sân, tôi thường hay phải ghé mua bobo cho nó trên đường đi học về. Riết thành thói quen, ngày nào không mua là lại thấy thiếu. Nhưng rồi không lâu sau, ba tôi đi xa nhà, con tai tượng cũng lặng lẽ đi xa.

Sau này, tôi không còn phải đi mua bobo nữa vì hộp thức ăn khô cho cá đã bầy bán phổ biến. Nhưng ba tôi thì vẫn giữ thói quen nuôi cá của ông. Những con cá la hán lả lướt lượn lờ trong hồ kính làm lòng dạ ông khoan khoái. Có lần ông bảo muốn sắm một cái hồ mới, to hơn để lũ cá được phát triển, nhưng nhà nhỏ, nên ý định cũng đã không thể thực hiện. read more

Làm sao để giải cứu Mr. Đếm Số không đếm số nữa?

Thứ tư tuần trước tôi nhận dạy một cậu nhóc khoảng 9 tuổi. Anh chàng rất hiền, ngoan, dễ thương, ít nói và có vẻ như không hề làm gì khiến tôi cảm thấy nguy hại. Mọi chuyện có vẻ dễ dàng cho đến khi tôi cho cậu bé học bài tiếp theo trong giáo trình Methode Rose cậu đang học…

– Nhưng cô ơi, chỗ này con không đánh được…
– Ủa? Sao vậy con? Con không nhớ đây là nốt gì à?
– Dưới đây không có số như trên đây, con không đánh được.

Vừa nói cậu vừa chỉ chỉ vào bài tập cũ ở trên đã được thầy giáo cũ đánh số rất ngăn nắp cho từng nốt nhạc. Tôi chỉ “À Ừ…” và vờ như những con số đó không hề làm mình bất ngờ cho lắm.  Vì thú thực, tôi bất ngờ khi đến thời điểm này người ta vẫn dạy Piano theo cách đếm số thế này.

Từ số thứ tự năm nốt đầu tiên…
Nếu như lật lại từ đầu cuốn giáo trình Methode Rose, chúng ta có thể thấy những con số được tác giả áp dụng ngầm với ý đồ các nốt theo thứ tự Do – Re – Mi – Fa – Sol sẽ là 1 – 2 – 3 – 4 – 5 để cho dễ dàng đối với người mới học. Học viên không cần phải thuộc lòng vị trí nốt, chỉ cần thuộc thứ tự số ngón trên bàn tay phải (12345) và bàn tay trái (54321) là sẽ đánh được những bài tập đầu tiên đó.

Nhưng đây cũng chính là một trong những lỗ hổng thiếu sót đầu tiên của giáo trình Methode Rose. Học viên cần được học về thứ tự ngón tay, thứ tự nốt và cách-đọc-nốt trên dòng kẻ nhạc, chứ không thể chỉ dựa vào các số thứ tự để nhìn và chơi, đó là những nguyên tắc phải đi chung với nhau khi vừa bắt đầu học. Tuy nhiên, đa số những học viên mới bắt đầu học đều áp dụng phương cách này…

Và đó cũng là lý do vì sao, khi dạy cho một học viên mới toe, chúng ta không nên sử dụng ngay giáo trình Methode Rose, nếu như không muốn mất thời gian về sau này.

Cho đến số ngón tay cho một bản nhạc…
Càng về sau chúng ta sẽ thấy nếu như chỉ nhìn chằm chằm vào những con số và phán rằng 1 là Do, 2 là Re, 3 là Mi, 4 là Fa, 5 là Sol thì đó là sai lầm. Nhưng đâu đó, trên thế giới này, vẫn còn những đứa trẻ “bị” hiểu như thế. Vậy để giải cứu một đứa-trẻ-đếm-số chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?

1. Thỏa hiệp với những con số
Không có cuộc chiến nào dễ chịu hơn là một cuộc chiến lựa chọn giải pháp hòa bình thân thiện. Tôi vẫn để những con số lên các phần của tay phải và tay trái, nhưng viết thưa thớt chúng ra và tránh lặp lại đối với những tiết tấu giống nhau. Dần dần những con số này cũng sẽ mất đi (vì giáo viên không còn viết nữa). read more

Vì sao tôi dạy Piano?

 

25 năm qua. Khi bắt đầu học về những nốt nhạc đầu tiên trong đời mình, tôi không bao giờ nghĩ rằng sau này mình sẽ trở thành một giáo viên dạy đàn. Tôi chưa từng thể hiện là một học sinh xuất sắc về kỹ thuật hoặc là một đứa trẻ siêng năng tập luyện. Mỗi ngày đến lớp, tôi đều mang theo một hộp bút màu và một cuổn tập tô màu. Tôi sẽ tô từ lúc đến lớp cho đến lúc tiết học kết thúc và thế là tôi chẳng hề học được bao nhiêu cả trong khoảng 1 năm trời ở một nhà thầy giáo già.

Ngay cả khi bắt đầu đi học Nhạc Viện, tôi cũng chứng tỏ mình là đứa trẻ ham chơi, không thích học hành khổ luyện. Tôi bùng tiết những môn phổ thông như Hợp Xướng, Piano, vv….vì giáo viên quá khắt khe và bài học cũng quá khó. Có lần mẹ tôi mãi mà không thấy con mình ôn luyện gì vì có lẽ đã đến thời điểm thi cuối năm, tôi phải giả vờ đem tập sách ra, đọc như thật rồi thì còn ngồi đọc cho mẹ nghe. Nhưng lưới trời lồng lộng, mẹ phát hiện ra khi thầy cô gọi điện thoại về, đêm hôm đó, một phần vì đau thì ít, nhưng buồn vì chính mình thì nhiều, tôi nằm khóc đến lúc thiếp đi lúc nào không hay.

Tôi sẽ không bao giờ trả lời được câu hỏi vì sao âm nhạc lại lựa chọn mình, đôi khi chỉ đơn giản vì có lẽ, nó đã lựa chọn mình. Đôi khi tôi thầm nghĩ, nếu ngoài dạy nhạc và chơi nhạc ra, tôi sẽ làm được cái gì khác nữa chăng? Tôi yêu nhạc như bản năng vốn có của mình. Tôi yêu những đứa trẻ như yêu những giai điệu đẹp. Tôi muốn hiểu về chúng nhiều hơn, muốn dùng âm nhạc động chạm vào tâm hồn chúng, muốn chúng cảm nhận nét đẹp đẽ của từng thanh âm, của cái gì đó rất mơ hồ mà âm nhạc mang lại, một phương thuốc làm cho người ta thấy cuộc đời này đẹp hơn. Tôi thích khơi gợi chúng những cảm hứng về âm nhạc, về màu sắc âm thanh. Điều đó có vẻ không kỳ lạ lắm khi người ta nói, “ÂM NHẠC LÀM THAY ĐỔI THẾ GIỚI.” read more