#8 – SỰ HOÀN HẢO CÓ HOÀN HẢO KHÔNG?

Thứ bảy – 31.10.2020

Khoảng thời gian gần đây, tôi tập luyện Piano Improvisation khá đều đặn. Từ hôm thứ năm, tôi tự lập cho mình một thói quen mới, mỗi lần tập ứng tấu tôi sẽ tự vẽ một vây cá trên cánh cửa sổ. Các số lượng vây cá xuất hiện ở đó sẽ cho tôi biết tôi đã tập luyện với mức độ như thế nào mỗi ngày, với hy vọng, chúng sẽ khiến tâm trạng tôi thấy dễ chịu về cường độ tập luyện của mình. Tuy nhiên, số vây cá ấy lại không thật sự giúp ích tôi mấy bằng việc: Trước khi đứng lên rời khỏi đàn, thu âm/quay hình lại những gì mình đã tập luyện.

Hành động tiếp theo là gì? Tôi sẽ xem lại bản thu đó và đưa ra những đánh giá cho mình. Có thể việc này không khó, thu âm – lắng nghe – đánh giá. Tuy nhiên, tôi nhận ra có một thứ cảm giác rất thú vị ở bước thu âm, đó chính là thúc ép bản thân tạo ra một đoạn ứng tấu hoàn hảo, nó hoàn toàn thực sự là một khái niệm rất trừu tượng.

Và có thể, không hề tồn tại. Các đoạn ứng tấu sẽ luôn luôn và không bao giờ hoàn hảo. Hoặc có chăng đi nữa, nó sẽ được gọi bằng một cái tên khác: Vừa Đủ và Đều Đặn.

Tôi mong đợi gì khi thu âm? Một dòng giai điệu đẹp đẽ sẽ rơi xuống ngón tay mình? Hay một bước ly điệu đầy tinh tế và sang trọng? Hầu hết chúng đều không đến ở những thời điểm tôi cần nhất. Cái tôi cần nhất không phải là sự hoàn hảo, mà chính là sự thấu hiểu về các giọng điệu, kỹ thuật Piano, kỹ năng lắng nghe và khả năng tập trung cao độ để đương đầu với bất cứ cái gì đến bất chợt trong toàn bộ quá trình mình ứng tấu.

Càng cầu toàn bao nhiêu, tôi càng khiến bản thân mình rơi trầm cảm và đi chậm lại bấy nhiêu trong tiến độ tập luyện. Trong khi đó, mục đích của việc tập luyện ứng tấu trong Dalcroze không phải thoả mãn cái tôi của mình, mà là hướng người học đến sự khám phá âm nhạc giải phóng cơ thể, tìm thấy con người nghệ thuật bên trong, giúp họ học chơi nhạc cụ tốt hơn, nghệ thuật hơn.

Sự hoàn hảo có hoàn hảo? Tôi vẫn chưa có câu trả lời hoàn hảo.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *