Nhật Ký 26: Nơi khâu vá những tâm hồn

Chúng ta ai cũng có những ước mơ và hoài bão.

Và đôi khi chúng ta sống cả đời chỉ để chờ đợi ngày ước mơ được trở thành hiện thực.

Joe là một giáo viên nhạc bán thời gian cho một trường cấp 2. Bên cạnh việc dạy học, Joe có niềm đam mê đặc biệt dành cho nhạc Jazz. Chưa bao giờ ông thôi nghĩ về Jazz, về cây đàn Piano và những âm thanh đặc biệt mà ông có thể chơi trên đó. Lẽ sống của ông chính là nỗ lực để có thể trở thành một nghệ sỹ nhạc Jazz chuyên nghiệp. read more

Nhật Ký 25 : “Nhảy lên nào cô gái!”

Năm 2020 đang trôi đi những ngày cuối cùng của tháng 12, khi có dịp nhìn lại những gì mình đã làm trong năm nay, điểm khiến tôi thấy chú ý nhất là bản thân đã phát triển được những kỹ năng giảng dạy online một cách vô cùng vượt trội.

Có một điều khá đặc biệt tôi cũng nhận ra đó là: Học Piano sẽ khá hiệu quả khi giáo viên có thể kết hợp giữa trực tuyến và trực tiếp. Thay vì tất cả các buổi học đều là gặp mặt đối mặt, tôi cố gắng sắp xếp để đến nhà học viên khoảng một đến hai tuần một lần, và giữ tiến độ online trong các buổi còn lại. read more

#10 – HẠNH PHÚC Ở ĐÂU?

Chúa Nhật, 16.11.2020

Gần đây tôi không còn tường thuật lại những buổi học của mình với cô Kim trên các trang nhật ký nữa. Thời gian qua, tôi dành nhiều chữ hơn để viết về những trải nghiệm của mình trong việc tập luyện các bài tập của khoá học. Các trải nghiệm cá nhân này, chắn chắn sẽ giúp ích cho nhiều người hơn là những bài văn dài dòng kể lại việc tôi đã được học những gì. read more

#9 – TOÀN CUNG

Thứ ba – 10.11.2020

Vài ngày gần đây tôi hơi nhận ra, dường như những gì mình dạy học trong thời gian qua thực sự không khoa học.

Thật khó để thành thật thừa nhận điều đó với bản thân, nhưng việc tập luyện ứng tấu với điệu thức toàn cung khiến tôi cảm thấy còn khó hơn nếu mình tìm một lý do để nghĩ ngược lại.

Tôi thấy rằng, các khái niệm về phím đàn và tên gọi của nốt nhạc thực sự là một cái gì đó khá vô nghĩa trong ứng tấu. Không biết những bậc thầy ứng tấu Piano trên thế giới như Cory Henry hay Jesus Molina đã cảm thấy như thế nào về 88 phím trắng và đen bên dưới ngón tay họ, nhưng tôi chắc chắn rằng, họ đã không đọc từng tên nốt nhạc hay nhìn vào từng phím đàn chỉ để đảm bảo rằng mình đã “chạy” được một câu ứng tấu hoàn hảo. read more

#8 – SỰ HOÀN HẢO CÓ HOÀN HẢO KHÔNG?

Thứ bảy – 31.10.2020

Khoảng thời gian gần đây, tôi tập luyện Piano Improvisation khá đều đặn. Từ hôm thứ năm, tôi tự lập cho mình một thói quen mới, mỗi lần tập ứng tấu tôi sẽ tự vẽ một vây cá trên cánh cửa sổ. Các số lượng vây cá xuất hiện ở đó sẽ cho tôi biết tôi đã tập luyện với mức độ như thế nào mỗi ngày, với hy vọng, chúng sẽ khiến tâm trạng tôi thấy dễ chịu về cường độ tập luyện của mình. Tuy nhiên, số vây cá ấy lại không thật sự giúp ích tôi mấy bằng việc: Trước khi đứng lên rời khỏi đàn, thu âm/quay hình lại những gì mình đã tập luyện. read more

#7 – “TẤT CẢ ĐỀU LÀ TẬP LUYỆN, CON TRAI Ạ!”

Thứ bảy- 24.10.2020

Cách đây vài ngày, tôi có xem một video của Chick Corea trả lời một học sinh đang theo học tại Học Viện Âm Nhạc mang tên ông, câu hỏi ấy như sau: “Thưa thầy, khi cảm âm lại những đoạn ứng tấu solo của các nghệ sỹ nhạc Jazz, em có thể nghe rất tốt những đoạn chạy câu giai điệu. Nhưng về hợp âm thì em chịu, không thể nào nghe được họ đã chơi cái gì. Thầy có kinh nghiệm nào về chuyện này không ạ? Thầy có thể chia sẻ hoặc cho em lời khuyên được không?” read more

#6 – ĐI, CHẠY, NHẢY CHÂN SÁO VÀ BƯỚC CHẬM

Seoul đã bắt đầu đi vào những ngày đầu thu và tôi vẫn tiếp tục công cuộc đến lớp của mình.  Việc học về eurythmics khiến thời gian tập luyện Piano của tôi dày đặc hơn và cũng phần nào đó chất lượng hơn.  

Những bài tập nghiêng về ứng tấu buộc tôi phải cân nhắc đến cả về kỹ thuật ngón lẫn bấm hợp âm của chính mình.  Làm thế nào để tạo ra những màu sắc âm thanh khác nhau?  Làm thế nào để thể hiện một hình ảnh cụ thể qua những nét vẽ của sự trừu tượng trong âm thanh?  Thế giới Piano quả thực ảo diệu.  Tôi đoán nếu một đứa trẻ được học chơi Piano đúng quy cách, chúng sẽ rất yêu nhạc cụ này.  Còn nếu ngược lại, những tiết học ấy có thể sẽ trở thành chuỗi ác mộng không hồi kết.   read more

#6 – Dãy số 1 2 3 4 5

22.09.2020

Đi càng xa bao nhiêu, mình càng nhận ra trong đời người chỉ có một đến hai thứ thực sự quan trọng và có ý nghĩa.

Sáng nay mình dành thời gian để tập đàn và luyện tập eurythmics. Những thôi thúc từ sâu thẳm bám chặt lấy ruột gan và không để yên cho đến khi nào mình thật sự bắt đầu ngồi xuống tập luyện. Mình đoán đó chính là động lực bên trong.

Cách đây hai tuần, buổi học của cô Kim và mình diễn ra đơn giản và nhanh chóng. Phần lớn thời gian chúng mình nói chuyện về buổi biểu diễn Piano ở nhà sách vào thứ năm tuần sau đó. Các mẩu hội thoại trôi đi rất nhanh theo dòng thời gian và cho đến sáng hôm nay, dường như chỉ còn những ký ức thật sự sâu sắc còn đọng lại. read more

TÔI HỌC ĐƯỢC GÌ QUA MỘT BUỔI BIỂU DIỄN?

Chiều hôm qua tôi có buổi biểu diễn nho nhỏ tại nhà sách của một trường đại học nằm trong khu vực thành phố Seoul. Trước đó vài ngày, tôi khá stress. Vì có mấy khi biểu diễn nơi công cộng như thế này? Tuy nhiên, bỏ qua những sự áp lực đó, những giờ cuối cùng sát buổi biểu diễn tôi lại dường như chẳng cảm thấy gì.

Nhật Ký #24: Cùng Mẹ Chơi Đàn

Hôm qua mẹ gọi cho tôi, khuôn mặt bà vẫn như vậy dưới anh đèn vàng của căn bếp. Bao nhiêu năm rồi, tôi nhớ như in nét mặt ấy khi bà ngồi đọc một cuốn sách trong lúc đợi tôi tan học. Công viên Tao Đàn cũng vừa giác lên những ánh đèn vàng chiều, bầu trời im lìm xanh thẫm, mẹ chăm chú vào trang sách, không nhìn thấy tôi đang đi tới. Chắc bởi vì thế mà, tôi có thể lưu giữ được khung cảnh đó trong tâm trí mình mãi cho đến ngày hôm nay.
read more