Một chiều thứ hai cuối năm, tôi vội vã rời khỏi nhà để bắt chuyến tàu đến Sinchon cho kịp tiết dạy Piano lúc 3 giờ 30. Trời mùa đông lạnh tê tái, hai bàn tay của tôi nằm gọn lỏn trong túi áo phao. Những gương mặt xa lạ dần lướt qua, bước chân tôi mau chóng chìm vào dòng chảy siêu tốc của những chuyến tàu trong lòng thành phố Seoul.
Trong cái rãnh khoét túi hôm ấy có một cây Kẹo KitKat và hai quả quýt nhỏ anh để vào sáng hôm nay. Riêng cái ba lô đeo lưng thì chẳng có miếng bánh kẹo nào vì bên trong chỉ toàn đồ chơi cho buổi dạy Piano với bọn trẻ. Tôi miên man nghĩ đến chúng khi mắt treo trên những cửa sổ kính đang ào ào vụt qua, Julius và Wies, xém một chút là nhỡ ga.
Khoảng hơn một giờ di chuyển bằng phương tiện giao thông công cộng, trạm dừng chân cuối cùng của tôi là một con dốc dài và thoai thoải cao dẫn đến “Forest Hill” thơ mộng. Những ngôi nhà nằm trong khu khuôn viên này đều mang một vẻ đẹp rất cổ điển của vùng ngoại ô nước Pháp. Với mảnh vườn nhỏ của những bụi hoa li ti, những ô cửa sổ rèm buông hững hờ khuất sau hàng dây leo. Hàng tá những chi tiết mỹ miều ấy có thể làm siêu lòng bất kỳ vị lãng khách nào chợt ghé ngang “Forest Hill”.
Rẽ trái, tôi bước vào khoảng sân nhỏ với chung quanh là đủ thứ các đồ chơi bằng nhựa nhiều màu nằm cỏ. Góc phải sân là một chiếc cầu tuột be bé, bên dưới chân cầu tuột là một pháo đài được đóng từ những chiếc hộp cạc – tông tái chế. Gần phía tay trái của tôi là một ụ cát có hình như toà lâu đài cao vút của cô công chúa tóc vàng. Bước gần hơn phía cánh cửa kính, có một nàng công chúa bằng người thật đang ngồi bệt trên sàn nhà. Khuôn mặt nàng chăm chú nhìn vào tác phẩm hội hoạ của mình, ngón tay bé xíu của nàng đang cầm một lúc 2 cây chì màu. Trầm ngâm, dường như một ý tưởng nào đó vừa rời nàng mà bay đi mất…
Nàng vô tình nhìn thấy tôi, một kẻ hèn mọn đang lén nhìn từ xa. Đôi mắt nàng bỗng rạng rỡ. Rồi nàng nhoẻn mỉm cười. Nàng đưa tay đẩy lên một lọn tóc vàng xoăn tít vừa rớt xuống chán và đứng dậy. Chạy đến chỗ cánh cửa kiếng, bàn tay bé xíu của nàng đẩy cánh cửa, và nàng cất tiếng:
-Hi!…
Đó chính là em gái của Wies, một trong những thiên thần nhỏ nhất của tôi.
Wies – cái tên thật đẹp. Nghe như cách người ta gọi vì sao lấp lánh nào đó trong dãy ngân hà.
Wies chỉ cao cỡ bằng một cái bàn máy may, con bé năm nay tròn ba tuổi. Tất cả về nó đều đáng yêu và dễ thương đến kỳ lạ. Đôi mắt, mái tóc, những ngón tay nhỏ, và cả tiếng cười giòn giã ấy mỗi khi chúng tôi làm gì đó hài hước với nhau. Tôi thực sự phải lòng con bé.
Những lúc tôi dạy cho anh hai, Wies hay ngồi chơi ngoài sân với đất cát và với vô số các thứ đồ chơi bằng nhựa lăn lóc trên sân. Hai anh em chúng cũng tạo một nơi ẩn náu bí mật bằng các tấm mút sofa lắp dọc cầu tuột như một pháo đài đồ chơi hệt như trong các bộ phim hoạt hình của Walt Disney. Trước buổi học hôm qua, Jun dắt tay tôi ra chỉ cho tôi thấy nơi ẩn náu bí mật của chúng. read more