Một chiều cuối năm 2016, tôi ngồi xem vở kịch Cô bé quàng khăn đỏ được dàn dựng bởi bốn đứa trẻ lớp ba. Đến đoạn thợ săn đuổi theo con sói để giải cứu cô bé quàng khăn đỏ, hai diễn viên nhỏ tuổi chạy tràn xuống chỗ ghế khán giả đang ngồi bên dưới. Trong cái không khí nháo nhào, thợ săn trượt chân té cái oạch trên sàn, cả lớp được một trận cười nắc nẻ.
Alan ở cách tôi hai dãy ghế, anh trông thấy toàn bộ sự việc nhưng không nói gì cho đến khi vở kịch kết thúc. Tôi cũng chỉ là phụ tá nên quyết định ngồi yên chờ đợi, mặc dù bụng dạ đang sôi trào phẫn nộ.

