Trẻ em thích những bộ phim hoạt hình vì não bộ của lứa tuổi này rất dễ dàng bị hấp dẫn những đồ vật, con vật nhiều màu sắc, hoạt động với tuần suất nhanh và diễn ra liên tục. Có thể nói, khả năng chúng tiếp thu những gì xảy ra trên phim hoạt hình có thể nhanh gấp hai lần người trưởng thành. Dựa vào tâm lý đó mà rất nhiều ứng dụng giáo dục ra đời dựa trên những nhân vật hoạt hình nổi tiếng đã có những hiệu quả đáng kể với trẻ em. Trong giảng dạy Piano cho lứa tuổi ấu nhi, nhi đồng nếu như chúng ta bỏ qua mãnh đất màu mỡ này thì quả thật là đã bỏ qua một cơ hội quý giá để tiếp cận đến nhận thức của chúng.
Nỗi cô đơn của các số nguyên tố.
Năm 15 tuổi tôi bị một thằng to con trong lớp bắt nạt. Nó ghét tôi như người ta ghét một thứ bệnh dịch có thể bị lây lan nếu như phải đứng gần trong bán kính 100 centimet. Cách nó lộ liễu thể hiện sự miệt thị đấy càng khiến bản thân tôi cảm thấy dường như mình chẳng là một sinh vật hiện hữu nào đang tồn ở trường cả. Cộng thêm rất nhiều yếu tố khác, bạn bè, ngoại hình, năng lực, quả thật quãng thời gian đó là một cơn ác mộng kéo dài nhất thời đi học tôi từng có. Cô giáo chủ nhiệm của tôi rất bận rộn với nhiều trách nhiệm, sổ sách, điểm số, giáo án, các phong trào thi đua, các danh hiệu, gia đình và con cái…dù đã biết vấn đề của tôi nhưng không bao giờ cô có có thể giải quyết nó triệt để.
Làm thế nào để học sinh có thể “lắng nghe” chúng ta?
Điều gì khiến cho học sinh có thể thực sự “lắng nghe” chúng ta?
Nếu như bạn là một đứa trẻ 5 tuổi và lần đầu tiên gặp một người lạ mặt, sau vài lời giới thiệu từ một bên “trung gian”. Tuy rằng bạn biết đây sẽ là người dạy bạn chơi đàn Piano này, dạy bạn học hát, học nhạc. Nhưng liệu tâm lý của bạn có sẵn sàng để “tiếp nhận” người đó vào thế giới của bạn không?
Tip #18: Cảm âm trong 5 phút!
5 phút đầu tiên của mỗi buổi học bạn thường làm gì ?
Khi ngày đầu mới đi dạy, tôi là một cô sinh viên Nhạc Viện rất bảo thủ và nguyên tắc. Vào đầu các buổi học câu phổ biến nhất tôi hay hỏi các học viên là “Con/Em/Anh/Chị đã tập đàn ở nhà chưa?”
Câu hỏi truyền tải thông tin ngắn gọn và không mang vẻ ngoài nguy hiểm nhưng thực chất lại là một câu hỏi khó trả lời. Mãi về sau này, tôi nhận ra rằng, việc hỏi một học viên của mình có tập đàn hay chưa sẽ không hiệu quả bằng cách lắng nghe họ chơi bài tập được giao về nhà, chỉ cần nghe qua một vài lần, chắc chắn chúng ta sẽ biết học sinh đó đã tập luyện như thế nào.
Tip #17: Những con chữ cái nhiều sức mạnh…!
Điều kỳ lạ nhất tôi cảm thấy về mình khi giảng dạy Piano cho trẻ em đó là: Có thể dạy môn cảm nhận âm nhạc tốt hơn dạy về nhạc cụ. Cảm giác này mơ hồ hết sức và chỉ thể hiện rõ rệt nhất khi các học trò của tôi thường xuyên cảm thấy áp lực nếu như tôi ngồi bên cạnh chúng trong một thời gian dài để hướng dẫn chúng tập chơi một bản nhạc mới. Vì thế, chủ đề tip số 17 này tôi quyết định chia sẻ một cách đơn giản để chúng ta có thể bắt đầu dạy về cảm âm cho các học viên nhỏ tuổi của mình.
Vì sao “Every Good Boy Does Fine” không thực sự “tốt?
Nếu là một giáo viên dạy Piano cho người nước ngoài hẳn bạn đã từng nghe nhiều về một mẹo đọc nốt nhạc trên dòng kẻ khóa Sol khá phổ biến đó là cách nhớ các ký tự đầu của năm chữ sau: Every Good Boy Does Fine cho năm dòng kẻ và với bốn khe sẽ là: F A C E.
Bạn đã từng thử bao giờ chưa?
Trong giảng dạy Piano, có lẽ việc dạy cho học viên có thể đọc đuộc nốt nhạc một cách trơn tru luôn là một vấn đề không nhỏ của các giáo viên. Đặc biệt với giáo trình Methode Rose, các bài tập đầu tiên đã sử dụng phương pháp học theo vị trí nốt Đô nên hầu hết các học viên nhỏ tuổi khi tập luyện bằng giáo trình này luôn mắc phải vấn đề về việc nhầm lẫn nốt Đô là số 1.
Làm Thế Nào Để Cho Con Bắt Đầu Học Piano – Dành Cho Phụ Huynh Đang Sống Tại Đức
Dẫu vậy, là một phụ huynh, chúng ta vẫn muốn làm hết sức để đem đến cho con em mình nền giáo dục tốt nhất, dù bạn đang sống ở Việt Nam hay ở Đức thì điều đó không bao giờ thay đổi.
Như vậy thì nên cho trẻ bắt đầu học chơi Piano như thế nào?
1. Hãy Tìm Một Giáo Viên Phù Hợp
Một số gia đình tin rằng đăng ký cho con học tại những trung tâm danh tiếng sẽ cho kết quả tốt hơn những lớp nhỏ lẻ ít người biết đến. Điều này có thể đúng, cũng có thể không. Chúng ta thường suy nghĩ sai lầm rằng kết quả học đàn tốt hay không tương ứng với khả năng chơi đàn của giáo viên.
Tip #16: Chơi quãng bằng một nốt nhạc !
Âm nhạc là một trong những ngôn ngữ đẹp đẽ nhất mà tôi từng được học khi còn thơ ấu. Quãng, hay còn gọi là khoảng cách giữa hai nốt nhạc luôn mang đến cho chúng ta những cảm giác diệu kỳ, lúc thì chúng vui vẻ sáng rỡ có lúc chúng lại buồn bã ảm đạm. Đôi lúc chúng mạnh mẽ đầy kiêu căng, nhưng có lúc chúng lại ngơ ngác đặt một dấu chấm hỏi như mong mỏi được trả lời.
Offline #1: Gặp nhau và nói
Sài Gòn một buổi chiều cuối tuần hơi lất phất mưa, tôi ngồi trên xe để đi đến điểm hẹn buổi offline đầu tiền ở quán Lookinside số 121 đường Cù Lao mà lòng thấy chộn rộn đủ thứ cảm giác. Im lặng hồi lâu, tôi hỏi “tài xế” đang chở mình: “Anh nghĩ em có làm được không…?”, “Được! Em sẽ làm được!”. Anh vẫn luôn như vậy, luôn xô tôi về phía trước, chạy tới những hoài bão và đạt được những ước mơ hão huyền của mình.
Happy Mother’s Day!
Mẹ tôi là một người phụ nữ đặc biệt.
Rất nhiều năm về trước, khi 3 con mèo còn là một trong những nhóm nhạc luôn giữ nhiều bài hit trên các bảng xếp hạng tôi từng rất thích một cô gái đa tài trong số họ – nhạc sĩ Phương Uyên. Âm nhạc của Phương Uyên này chất như chính con người cô ấy, nó thật và sống động. Phương Uyên luôn lấy cảm hứng sáng tác từ cuộc sống thật của mình, gia đình, bạn bè…đôi khi có cả tình yêu và một trong những ca khúc đẹp và sâu sắc của Phương Uyên từng gắn với thời thơ ấu của tôi là “Mẹ Yêu”.

