Nhật ký #29: Mỗi đứa trẻ một cách học

– Sophie biết đọc từ Đồ đến Đố Rế Mí cao cao trên đây luôn rồi đó…!

Con bé di ngón tay be bé xuống khuôn nhạc trên tờ giấy và khoe với tôi rằng nó có thể đọc được nhiều hơn những gì tôi đã dạy.

– Ồ thật à! Lát nữa Sophie đọc cho cô nghe nhé!

Tôi đáp ứng với giọng điệu háo hức vì điều đó thật thú vị. Ở lứa tuổi Sophie, nhiều đứa trẻ vẫn chưa cảm thấy thoải mái và khi “phải” học đọc nhạc. read more

“Làm Bạn Với Cây Đàn” – Hãy để những đôi chân được nhảy nhót với âm nhạc.

Những tia nắng của buổi chiều lan dần trên các phím đàn.  Màn hình đã được bật sẵn và trên chiếc bàn gỗ màu nâu sữa là một cốc nước cùng với một cái chuông lắc màu nốt Mi.  Còn 15 phút nữa là đến tiết học của Thảo Nguyên, tôi lật cuốn giáo trình ra xem lại những mục tiêu đặt ra cho buổi học và thầm cầu nguyện cho mọi thứ sẽ diễn ra tốt đẹp.  

– Con chào cô Ngân!  read more

#11 – GIỚI HẠN hay SÁNG TẠO?

Chúa Nhật, 25.07.2021

———————

Chiều thứ ba vừa rồi, giáo sư Kim mang đến cho tôi một bức tranh trường phái lập thể.  Đây là bức “Tác phẩm số 8” (Composition VIII) được hoạ sĩ Wassily Kandinsky vẽ theo trường phái lập thể vào năm 1923. Cô đọc cho tôi nghe mô tả của Kandinsky về bức tranh: “Màu sắc là những phím đàn, những con mắt là phần hoà âm, tâm hồn là cây đàn piano với rất nhiều dây.  Người nghệ sỹ với đôi bàn tay để chơi, để chạm vào phím này hay những phím khác, và tạo ra sự rung động cho những tâm hồn.”  read more

Nhật Ký 28: Điều Quan Trọng Hơn Hết

Dưới ánh đèn, tôi chăm chú quan sát khuôn mặt chị. Từ đâu đó giữa hiện thực và ảo ảnh xa xăm là một người tôi chưa bao giờ gặp. Thứ gì đó rất lạ dâng lên ở giữa khoảng không khiến tôi không thể rời mắt khỏi khuôn mặt ấy. Căn phòng chìm trong thinh lặng, những món đồ yên vị ở chỗ của nó và những ngón tay vẫn tiếp tục mải miết làm việc trên các phím đàn.

Khi bắt đầu học khoá Dalcroze, tôi làm việc rất nhiều với các bài tập ứng tấu. Khi số giờ tập luyện đã lên đến dãy số hàng chục, tôi mới ngộ ra, điều cốt lõi nhất để có một phần ứng tấu hoàn chỉnh đó là để lỗ tai mình dẫn dắt ngón tay mình. Khi người chơi ứng tấu biết thả lỏng và tập trung lắng nghe âm nhạc, cùng với sự chuyển động của các dòng chảy giai điệu đang bay bay chung quanh, họ sẽ bắt lấy chúng một cách rất tự nhiên và chơi chúng xuống những phím đàn. Tất cả những lý thuyết hay nguyên tắc, đều sẽ chỉ ở đó để giúp họ hiểu hơn những gì họ chơi ở góc độ khoa học, còn âm nhạc thực sự lại đến từ cảm nhận bên trong chúng ta. read more

Nhật ký 27: Một bài học mới

– Con không hiểu! Tại sao tay trái con chẳng nhớ gì hết vậy? Nó đang chơi gì vậy bố? Con không hiểu??? 

Giọng Floris hằn học, nhưng rõ ràng nó đang tự hằn học và thất vọng chính mình.  Đôi mắt nó rối bời hỗn loạn trong không trung.  Nó vừa muốn ở lại sân khấu vừa muốn bỏ đi.  Nhưng quá muộn, con quái vật xấu hổ áp lấy tâm trí Floris, đôi chân khẳng khiu của nó đảo nhanh vào phòng, tiếng cửa khoá trái vang lên rõ to và để lại đằng sau là một khoảng không nặng nề.  read more

Nhật Ký 26: Nơi khâu vá những tâm hồn

Chúng ta ai cũng có những ước mơ và hoài bão. 

Và đôi khi chúng ta sống cả đời chỉ để chờ đợi ngày ước mơ được trở thành hiện thực.   Nhưng có đam mê hay không có đam mê, đó không hẳn là điều quan trọng nhất, mà quý hơn tất cả là bạn vẫn đang được sống.

Joe là một giáo viên nhạc bán thời gian cho một trường cấp 2. Bên cạnh việc dạy học, Joe có niềm đam mê đặc biệt dành cho nhạc Jazz. Chưa bao giờ ông thôi nghĩ về Jazz, về cây đàn Piano và những âm thanh đặc biệt mà ông có thể chơi trên đó. Lẽ sống của ông chính là nỗ lực để có thể trở thành một nghệ sỹ nhạc Jazz chuyên nghiệp trên sân khấu.  read more

Nhật Ký 25 : “Nhảy lên nào cô gái!”

Năm 2020 đang trôi đi những ngày cuối cùng của tháng 12, khi có dịp nhìn lại những gì mình đã làm trong năm nay, điểm khiến tôi thấy chú ý nhất là bản thân đã phát triển được những kỹ năng giảng dạy online một cách vô cùng vượt trội.

Có một điều khá đặc biệt tôi cũng nhận ra đó là: Học Piano sẽ khá hiệu quả khi giáo viên có thể kết hợp giữa trực tuyến và trực tiếp. Thay vì tất cả các buổi học đều là gặp mặt đối mặt, tôi cố gắng sắp xếp để đến nhà học viên khoảng một đến hai tuần một lần, và giữ tiến độ online trong các buổi còn lại. read more

#10 – HẠNH PHÚC Ở ĐÂU?

Chúa Nhật, 16.11.2020

Gần đây tôi không còn tường thuật lại những buổi học của mình với cô Kim trên các trang nhật ký nữa. Thời gian qua, tôi dành nhiều chữ hơn để viết về những trải nghiệm của mình trong việc tập luyện các bài tập của khoá học. Các trải nghiệm cá nhân này, chắn chắn sẽ giúp ích cho nhiều người hơn là những bài văn dài dòng kể lại việc tôi đã được học những gì. read more

#9 – TOÀN CUNG

Thứ ba – 10.11.2020

Vài ngày gần đây tôi hơi nhận ra, dường như những gì mình dạy học trong thời gian qua thực sự không khoa học.

Thật khó để thành thật thừa nhận điều đó với bản thân, nhưng việc tập luyện ứng tấu với điệu thức toàn cung khiến tôi cảm thấy còn khó hơn nếu mình tìm một lý do để nghĩ ngược lại.

Tôi thấy rằng, các khái niệm về phím đàn và tên gọi của nốt nhạc thực sự là một cái gì đó khá vô nghĩa trong ứng tấu. Không biết những bậc thầy ứng tấu Piano trên thế giới như Cory Henry hay Jesus Molina đã cảm thấy như thế nào về 88 phím trắng và đen bên dưới ngón tay họ, nhưng tôi chắc chắn rằng, họ đã không đọc từng tên nốt nhạc hay nhìn vào từng phím đàn chỉ để đảm bảo rằng mình đã “chạy” được một câu ứng tấu hoàn hảo. read more

#8 – SỰ HOÀN HẢO CÓ HOÀN HẢO KHÔNG?

Thứ bảy – 31.10.2020

Khoảng thời gian gần đây, tôi tập luyện Piano Improvisation khá đều đặn. Từ hôm thứ năm, tôi tự lập cho mình một thói quen mới, mỗi lần tập ứng tấu tôi sẽ tự vẽ một vây cá trên cánh cửa sổ. Các số lượng vây cá xuất hiện ở đó sẽ cho tôi biết tôi đã tập luyện với mức độ như thế nào mỗi ngày, với hy vọng, chúng sẽ khiến tâm trạng tôi thấy dễ chịu về cường độ tập luyện của mình. Tuy nhiên, số vây cá ấy lại không thật sự giúp ích tôi mấy bằng việc: Trước khi đứng lên rời khỏi đàn, thu âm/quay hình lại những gì mình đã tập luyện. read more

error: Content is protected !!